Login
Nhãn: , , ,

MÔI ĐẮNG NỤ CƯỜI, THÈM 1 CỌNG RAU XANH

Mai Thanh Hải - Chả phải lính đảo mà ngay khách ra thăm Trường Sa, thấy rau xanh là mắt sáng rực thèm thuồng.

Cứ nói có dự án này, công trình nọ nghiên cứu cách trồng rau xanh ngoài đảo, trên tàu, cải thiện bữa ăn của bộ đội.

Nhưng chả hiểu kết quả thế nào, tốn bao nhiêu công sức - tiền bạc mà bao năm qua, bộ đội Trường Sa vẫn tận dụng mọi nơi, mọi chỗ, mọi vật dụng để trồng rau trong mọi thứ thùng xốp, thùng gỗ thậm chí cả thùng đạn.

Đất, phân bón chở từng bao từ đất liền ra; cây giống - hạt giống được cấp phát đến từng phân đội, vậy mà trồng được cây rau ngoài đảo, kỳ công quá thể: Che chắn cực kỳ cẩn thận từ khi gieo hạt; có tý gió mưa là bê thùng trồng rau tránh trú; gặp kỳ sương muối, mang hết cả nilong - vải nhựa ra ấp che...

Cây rau xanh ngoài Trường Sa, sống và lớn lên không chỉ vì nhiều phân bón mà quan trọng nhất là sự chăm chút, kỳ vọng của mỗi người lính.

Ra thăm đảo, thấy rau xanh ngời ngời đấy, nhưng thật ra chỉ để làm... cây cảnh ngắm nghía là chính, thi thoảng mới dám hái vài lá, đun thành nồi canh đại dương, nước - bột ngọt là chính, rau chỉ vài lát ngụp lặn lèo tèo.

Vào các bếp ăn của bộ đội ngoài đảo, kể cả nổi lẫn chìm, nhìn bảng Tài chính công khai, ghi món ăn hàng tuần của bộ đội, toàn thấy những món "rau" dự trữ mang từ đất liền ra, để được lâu dài: Bí đỏ, Bí ngô, khoai tây, măng hộp và... dưa chuột (dưa chuột xào, dưa chuột nấu canh).

Sự hy sinh - gian khổ, không chỉ có chuyện bắn nhau, luyện tập... mà rất cụ thể từ cái sự thèm vị mát của lá rau, mùi thơm cọng hành, hơi cay trái ớt.

Tất cả, để chụm lại thành chí khí Trường Sa trong mỗi người lính ngoài biên đảo xa xôi và xanh mát một màu hy vọng, cùng với biếc xanh biển đảo địa đầu.
---------------------------------------------------------------------------

Bình luận Facebook

Bình luận Blogspot

0 nhận xét:

Các tin khác

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe