Chương 08: Điều khó nói
Mấy ngày liên tiếp, Ngọc Loan lợi dụng sự quen biết của ba mình mà hẹn gặp các giám đốc ngân hàng để cùng họ tiến hành một cuộc thương lượng. Sau khi nghe xong các kế hoạch đầu tư của cô, các giám đốc cảm thấy khá khả thi, đặc biệt sau lưng cô còn có ba cô chống lưng, cô là con gái duy nhất của ông, tài sản của ông sau này nhất định thuộc về cô, cho nên họ không e ngại gì mà lên tiếng:
- Đọc các phần của: Tìm lại yêu thương ngày xưa - Full
- Cám ơn các chú – Ngọc Loan vui mừng, tươi cười gật đầu bày tỏ lòng biết ơn trước sự nể mặt của họ.
- Tuy nhiên cháu cũng nên biết, các chú là người làm ăn, đàu tư cái gì cũng là mục đích thu lợi nhuận cho mình, nếu như bên cháu làm không xong, các chú cũng đành phải đưa sự việc ra tòa mà thôi.
- Vâng, cháu hiểu. Chỉ mong các chú cho bọn cháu thêm thời gian hoàn thành, chúng cháu tin sẽ không làm các chú thất vọng đâu ạ – Ngọc Loan mĩm cười tự tin nói.
- Haha, cháu quả không hổ danh là con gái của Mạnh Chung. Rất có bản lĩnh, xem ra ba cháu rất biết cách dạy con – Mọi người cười vui vẻ khen ngợi cô – Xem ra chồng cháu may mắn lắm mới lấy được cháu làm vợ.
- Dạ, cũng là nhờ công các chú đã chỉ dạy cho cháu nhiều – Ngọc Loan khiêm tốn nói. Mẹ cô mất từ nhỏ, cho nên ba rất thương cô, đi đâu cũng đều mang cô theo, không để cô ở nhà một mình bao giờ dù là có rất nhiều người làm. Nhưng những buổi gặp mặt của ba cô hầu như đều là nói đến chuyện làm ăn, trong lúc vui vẻ, các chú đây cũng dạy cô vài điều, tuy lúc nhỏ không hiểu gì nhiều, nhưng sau này, lớn rồi, chuyện kinh doanh cô cũng nắm được khá nhiều quy luật của nó.
Bây giờ nghe cô nói vậy, mọi người đều phá ra cười thích thú, có người chắc lưỡi tiếc rẻ:
- Phải chi con trai chú lấy được cháu làm vợ thì tốt biết mấy. Cháu vừa đẹp người vừa đẹp nết lại rất có tài. Tiếc là nó đi du học, nếu không thì chú đã bảo nó làm quen với cháu ngay từ hồi còn đi học. Bây giờ dù có về cũng là đã quá muộn. Haiz…
Ngọc Loan không đáp chỉ cười cười, hồi đó cô cũng thích được sang Nhật du học, nhưng vì ba cô lo sợ cô qua đó không cẩn thận gặp chuyện cho nên chỉ cho cô học đại học ở đây, nếu không, cô không thể nào gặp được Vũ Phong, vậy thì cũng không xảy ra một đoạn tình yêu khổ sở thế này.
Có được lời hứa của các giám đốc ngân hàng, Ngọc Loan thở phào mừng rỡ. Nhưng điều cô lo lắng là làm thế nào để nói với Vũ Phong về những kế hoạch lần này. Vũ Phong là người kiêu ngạo, ngay cả khi đang gặp khó khăn đến thế này, đừng nói là ba anh đang bệnh, nếu ông vẫn khỏe mạnh, Vũ Phong cũng không để ông nhúng tay vào.
Sự việc lần này, dù cho có tiền, đền bù tổn thất và chi trả được tất cả các khoản nợ, hình ảnh công ty cũng bị ảnh hưởng, cổ phiếu chắc chắn sẽ bị rớt giá vô cùng thê thảm. Công ty sẽ lại tiếp tục gặp khó khăn về mặc kinh doanh lẫn họp tác với những công ty khác. Cho nên Ngọc Loan đã chuyển hình thức hợp tác khác.
Cô chuyển các ngân hàng từ hình thức cho vay thu lãi chuyển sang đầu tư. Như vậy thì mặc dù lợi nhuận công ty Vũ Phong sẽ bị giảm, nhưng bù lại vốn đầu tư tăng cao, có vốn đầu tư, các dự án chưa hoàn thành sẽ nhanh chóng được thức đẩy hoàn thành. Tiến bước vào lãnh vực kinh doanh nhanh chóng, sớm thu lợi nhuận.
Mọi việc coi như đã dự định xong, chỉ cần Vũ Phong đồng ý ký tên là mọi chuyện xem như hoàn tất. Nhưng vấn đề là làm sao để Vũ Phong chấp nhận việc lần này, bởi vì chọn hình thức này, đồng nghĩa với việc chấp nhận cho người khác bước chân vào công ty. Điều này rất dễ động chạm đến tự ái của anh.
Ngọc Loan cũng nhờ cậy các chú giám đốc giữ bí mật giùm cô buổi gặp mặt hôm nay với Vũ Phong.
Sau buổi gặp, cô đi thẳng đến nhà ba mẹ Vũ Phong, ông vừa được xuất viện hiện đang tĩnh dưỡng, cô cầm bảng kế hoạch đến nói rõ ràng chi tiết với ba Vũ Phong, sau đó những chuyện còn lại để tùy ông và Vũ Phong bàn với nhau. Cô sẽ xem như mình hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Cuối cùng cô gọi điện cám ơn ba cô đã mở lời với mọi người mới cho thêm Vũ Phong cơ hội. Ba cô vui vẻ cười đáp rằng:
- Chỉ cần con hạnh phúc là ba vui rồi.
Ngọc Loan nhìn lại thái độ gần đây của Vũ Phong, cô cũng thấy thật sự hạnh phúc, cho nên cô gật đầu đáp:
- Ba à, con đang rất hạnh phúc.
Hỏi thăm ba cô vài câu xem chừng nào ông về, sau đó Ngọc Loan cúp máy. Bản kế hoạc lần này cô suy nghĩ rất cặn kẽ, cách làm của cô là cách tốt nhất, ba cô cũng đồng ý cách làm này. Công cũng cho là nó mang tính khả thi nhất so với những kế hoạch khác. Tin chắc Vũ Phong cũng từng nghĩ đến kế hoạch này, nhưng vẫn còn e ngại khi thực hiện nó. Ngọc Loan xem như giúp anh hoàn thành nó.
Ngọc Loan hy vọng, qua đợt sóng gió này, cô và Vũ Phong có thể bình lặn sống bên nhau bình an và hạnh phúc.
Đang ngồi suy nghĩ mơn man thì Vũ Phong đã gọi cho cô, Ngọc Loan quan tâm liền hỏi anh về tình hình công ty một chút.
- Anh và các giám đốc vẫn đang bàn bạc tìm ra đối sách, nhưng xem ra rất không khả quan – Vũ Phong mệt mỏi trả lời cô, anh đã họp suốt mấy ngày nay, tức giận la hét đến nỗi nhìn mặt mũi ai cũng tái xanh, họ sợ mở miệng lại mắc sai lầm, cuối cùng chẳng ai dám lên tiếng hay đưa ra đề nghị nào trước tình hình hiện nay. Thậm chí có người còn đưa đơn xin thôi việc trước khi công ty phá sản.
Vũ Phong đã cố gắng giấu giếm, vậy mà tin đồn vẫn lang ra, bây giờ toàn bộ nhân viên đều biết, ai cũng hoang mang lo lắng, suốt ngày cứ rì rầm bàn tán, đến công việc cũng chẳng buồn làm càng khiến Vũ Phong tức giận nhiều hơn.
- Đừng quá căn thẳng, em tin anh sẽ có cách giải quyết mà – Ngọc Loan nhẹ nhàng xoa dịu tinh thần Vũ Phong – Em luôn ở bên cạnh anh, em tin tưởng anh có thể làm được. Đợi anh về nhà, em giúp anh xoa bóp nha.
- Cám ơn em. Ngọc Loan – Vũ Phong đáp lời, tâm trạng mệt mỏi bị lời nói dịu dàng của cô xua tan, chỉ cảm giác ngọt ngào trong lòng lúc này mà thôi – Ba vừa gọi điện cho anh, bảo anh về nhà có chuyện muốn bàn.
- Vậy chiều em đi cùng anh nha – Ngọc Loan nhỏ nhẹ đề nghị.
- Anh cũng định như vậy, cho nên gọi điện cho em, chiều anh về nhà đón em.
- Vậy em chờ anh.
Vũ Phong cúp máy, tâm trạng vì mấy lời đơn thuần của cô mà xáo động, dù mọi thứ khiến anh mệt mỏi, nhưng anh cảm thấy luôn có thứ thuộc về mình, cô người chờ đợi tin tưởng anh. Anh cảm thấy có thêm động lực rất nhiều.
Ngọc Loan tắt điện thoại cô nhủ thầm, có lẽ vừa bàn bạc với cô xong, ba Vũ Phong lập tức gọi điện cho Vũ Phong bảo anh đến nhà.
Chiều hôm đó, Vũ phong liền chở Ngọc Loan đến nhà ba mẹ anh, Vũ Phong và ba mình vào trong phòng sách đóng cửa bàn bạc với nhau. Ngọc Loan như thường lệ giúp mẹ Vũ Phong nấu cơm. Bà lo lắng nhìn Ngọc Loan hỏi nhỏ:
- Con có biết tình hình công ty ra sao rồi không?
Ngọc Loan nhìn nét mặt lo âu của bà, đôi mắt mệt mỏi, cô biết bà chắc là lo lắng mất ăn mất ngủ mấy ngày nay rồi, bèn nhẹ nhàng cười đáp để bà yên lòng:
- Mẹ đừng lo lắng, tình hình hiện giờ tuy có chút khó khăn, nhưng con tin Vũ Phong sẽ có cách giải quyết của anh ấy. Với lại con nghĩ ba đã có kế sách mới gọi Vũ Phong đến bàn như thế.
Mẹ Vũ Phong nghe vậy cũng gật đầu thở ra, hồi sáng thấy Ngọc Loan đến rồi đóng cửa nói chuyện với chồng bà, khiến bà thấp thỏm không yên, đứng ngồi không vững.
Lát sau thấy Vũ Phong và chồng bước ra vẻ mặt không còn vẻ căng thẳng lúc đầu nữa. Bà vội vàng giục Ngọc Loan dọn cơm tối. Tuy hai cha con không ai nói gì đến công việc, nhưng họ ăn cơm rất ngon khiến bà cảm thấy an tâm hơn nhiều, tâm trạng cũng hưng phấn hơn trước. Ra về còn dặn con trai và con dâu phải giữ gìn sức khỏe, dặn Ngọc Loan cố lo lắng cho Vũ Phong.
Trên đường về, chiếc xe chạy với vận tốc vừa phải, những ánh đèn lần lượt lướt qua xe của họ, lúc sáng lúc tối. Ngọc Loan mới quay đầu hỏi Vũ Phong.
- Ba tìm anh bàn công việc tói đâu rồi.
- Ba bảo anh chuyển đổi hình thức một chút, tuy vấn đề này anh đã từng nghĩ đến. Nhưng để chọn lựa ngân hàng chịu đồng ý không phải dễ dàng. Ba gọi anh về là để cân nhắc những ngân hàng có thể đồng ý với hình thức chuyển đối này. Còn cả với những đối tác kinh doanh nữa. Cái khó là làm sao thuyết phục được họ chấp nhận .
Ngọc Loan chồm qua hôn nhẹ lên má Vũ phong rồi nói:
- Em tin anh sẽ thuyết phục được họ mà.
Vũ Phong quay người khẽ đưa tay nắm lấy tay cô siết nhẹ.
Mấy ngày liên tục, Vũ Phong bận đi thuyết phục đối tác và phía ngân hàng. Mỗi khi về tâm trạng Vũ Phong cực kì hưng phấn. Vừa vế đến nhà, Vũ phong đều ôm chầm lấy Ngọc Loan từ phía sau không tỏ rõ thái độ là vui mừng hay buồn rầu, Ngọc Loan quay người nhìn anh hỏi:
- Mọi chuyện sao rồi.
- Em đoán xem – Vũ Phong tỏ vẻ thâm trầm khó đoán đáp.
Ngọc Loan giả vờ cắn răng, chau mày suy nghĩ rồi nói:
- Em đoán anh thành công rồi.
Vũ Phong liền cười phá lên, sau đó hôn lên môi cô một cái, mới đáp:
- Em đúng là đáng được thưởng.
- Chúc mừng anh – Cô cười bảo.
- Ngọc Loan, em biết không. Anh vẫn cứ nghĩ, mình chưa đủ bản lĩnh lẫn kinh nghiệm trên thương trường, cho nên anh luôn ra sức cố gắng học hỏi. Anh cho rằng để đối mặt với khó khăn anh cần phải có ít nhất 10 năm kinh nghiệm trên thương trường. Anh càng không trong thời gian này có biến cố nào xảy ra cả, không ngờ nó lại xảy ra nhanh hơn anh tưởng như thế. Vậy mà lần này anh lại có thể dùng khả năng của mình để thuyết phục mọi người thành công như thế. Anh cảm thấy rất vui, rất tự tin.
- Em biết mà, ngay từ đầu em tin anh có thể giải quyết tốt.
- Bây giờ anh tin câu nói:” Đằng sau thành công của người đ8àn ông thành đạt là bóng dáng người phụ nữ giỏi”. Nhờ có em tin anh, mới khiến anh tự tin mà đi thuyết phục họ.
Nói xong Vũ Phong ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Anh cúi xuống tận hưởng làn môi mềm mại của cô, đưa đầu lưỡi vào trong khoang miệng, quấn quýt đầu lưỡi cô mà không thể rời, từ nhẹ trở nên mãnh liệt, cứ say đắm mãi đến kkhi Ngọc Loan cảm thấy hơi thở mình dồn dập.
Ngọc Loan cũng đáp lại nụ hôn của Vũ Phong, cô vòng tay ôm chặt anh hơn, hòa nguyện vào nụ hôn say mê của anh. Mỗi lần anh hôn đều khiến cô đê mê, nhưng nụ hôn lần này càng nồng nàn hơn, mạnh mẽ chiếm đoạt hơn tất cả mọi lần trước . Cả thân hình anh áp vào người cô , hơi thở của anh nóng ấm phả vào mặt cô cứ thế khiến cô dường như ngạt thở. Cô mơ màng trong vòng tay nồng nàn của anh, bám chắc vào bờ vai vững chãi của anh.
Nụ hôn của anh càng tham lam và da diết hơn, không để cho đầu óc cô kịp suy nghĩ điều gì. Mái tóc búi gọn của cô xổ tung ra, bồng bènh cuộn sóng, đôi mắt tươi sáng của cô giờ như phủ một lớp sương mờ ảo, thân thể cô run run trong vòng tay anh. Cho đến khi Ngọc Loan tưởng như không thể thở được nữa, Vũ Phong mới buông cô ra, anh nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô:
- Chờ đến khi anh giải quyết mọi chuyện xong hết. Chúng ta sẽ trở thành một đôi vợ chồng thật sự nhé.
Nói xong Vũ Phong buông cô ra đi lên lầu tắm. Gương mặt đỏ bừng của ngọc Loan sau câu nói của anh bổng như bốc cháy. Cô hiểu ý của Vũ Phong là gì. Đôi vợ chồng thật sự….là điều cô mong ước bấy lâu.
Nhưng Ngọc Loan nhìn theo bóng dáng của Vũ Phong, trong lòng lại hoang mang sợ hãi, nếu như anh biết sự thật thì sao?
Dù công ty đã cố gắng dấu nhẹm sự việc vừa rồi với công nhân sản xuất, nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng bị phanh phui cả lên. Công nhân ai nấy đều hoang mang lo lắng vì tiền lương của họ sẽ có nguy cơ bị mất sạch. Mà họ đều là những người lao động nghèo. Có thaa1ng nào xài hết tháng đó, làm lụm quần quật nhưng không có dư thì làm thế nào có thể sống được khi không có lương. Cho rằng công ty chậm trễ trả lương mấy ngày, nhưng mấy ngày đó họ lấy gì mà sống. Cho nên công ty bắt đầu trở nên hổn loạn đòi phải trả lương ngay lập tức. Công ty vì thế bị rớt giá thê thảm
Vũ Phong lại đau đầu vô cùng, đây là điều anh chưa hề tính tới. Trong khi hợp đồng chỉ vừa ký kết, tiền vẫn chưa được chuyển đến, đã vậy một đối tác vốn đồng ý với kế hoạch của anh bỗng bị truất phế, một người khác lên thay thế mà người này lại không đồng ý hợp tác với anh theo hình thức như thế. Vũ Phong đau đầu khôn xiết, anh đang không biết phải làm thế nào thì việc này lại xảy đến.
Từ lúc anh tiếp quảng công ty, mọi chuyện cứ thế ập đến dồn dập. Quả thật là nhiều việc như thế khiến Vũ phong cảm thấy chàn nản vô cùng, áp lực ngày cảng nặng nề, khiến anh nhiều lúc không thở nổi.
Mỗi ngày anh phải đối mặt với những con số, rồi phải chạy ngược chạy xuôi mệt mỏi vô cùng. Về đến nhà, anh cũng không buồn ăn cơm. Mệt mỏi ngã người xuống giường nhắm mắt ngủ.
Ngọc Loan thấy Vũ Phong vất vả như thế thì đau lòng lắm, dạo gần đây, râu Vũ Phong mọc đầy cằm. Hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, gương mặt hốc hác. Cô thở dài đi lấy thau nước cho giúp Vũ Phong lau người cho khỏe.
Khăn ấm chạm vào mặt khiến Vũ phong thấy thoải mái dễ chịu cô cùng, anh mở mắt nắm lấy tay Ngọc Loan kéo cô vào lòng mình, ôm cô trong vòng tay. Ngọc Loan ngoan ngoãn nằm trong lòng Vũ phong, lắng gnhe hơi thở và tiếng tim đập của anh. Lát sau cô mới lên tiếng:
- Vẫn chưa làm công nhân bình tâm được phải không?
- Ừ ….ai cũng vậy thôi, lo lắng cho lợi ích của mình mà. Vẫn còn mời ngày nữa mới tới kỳ lương, hy vọng đến lúc đó tiền có thể chuyển đến rồi – Vũ Phong thở dài đáp.
- Sẽ được mà, chỉ cần bây giờ chúng ta trấn an mọi người là xong thôi.
- Ừ, anh đã sai người photo bản kế hoạch hợp tác của chúng ta với các ngân hàng dán trước cửa công xưởng để công nhân thấy rằng tiền lương của họ sẽ được các giám đốc ngân hàng chuyển đến trong vài ngày nữa. Nhức đầu nhất là, các công ty khác từ chối cho chúng ta nhập nguyên liệu, sợ chúng ta không có khả năng chi trả. Không có nguyên liệu chúng ta lấy gì sản xuất đây.
- Em có cách này, anh thấy được không nha – Ngọc Loan ngóc đầu tay chống cằm trên ngực Vũ Phong nói.
Vũ Phong mở to mắt nhìn cô chờ đợi. Ngọc Loan bèn nói ra kế hoạch xây dựng lại hình ảnh công ty của Vũ Phong, đồng thời cũng cho những đối tác biết, công ty Vũ Phong có dư khả năng chi trả cho họ. Vũ Phong gnhe cô nói thì mắt sáng hẳn, đưa tay vuốt mũi cô:
- Nói xem, có phải em đã chuẩn bị từ trước rồi hay không?
Ngọc Loan cười mĩm chi rúc vào lòng Vũ Phong, Vũ Phong cười thành tiếng, anh xem như đã tìm cho mình một người phụ nữ biết lo lắng chia sẽ gánh nặng cho mình rồi. Trong lòng cảm thấy ấm áp và vui vẻ vô cùng.
- Anh mau đi tắm cho khỏe rồi đi ăn cơm , thấy anh như vầy, em thấy đau lòng lắm – Ngọc Loan bèn thúc giục.
- Ok, anh đi ngay. Nhưng bây giờ anh muốn ăn thứ khác hơn – Vũ Phong ranh ma đáp, sau đó nhanh chóng đặt lên môi cô một nụ hôn rồi mới đi tắm.
Ngọc Loan thoáng đỏ cả mặt, nhìn theo Vũ Phong khẽ mĩm cười, cô hy vọng mọi việc trôi qua xuông xẻ. Khẽ lắc đầu cô đi xuống nhà hâm nóng thức ăn, dọn cơm cho Vũ Phong ăn. Lát sau Ngọc Loan đi đến buồn tắm gõ cửa gọi Vũ Phong tắm mau rồi xuống ăn cơm. Nhưng không thấy Vũ Phong ở buồng tắm, cô cho rằng Vũ phong đã tắm xong và trở về phòng nên đi đến cửa phòng đẩy cửa ra. Không ngờ bên trong, Vũ Phong đang kéo chiếc khăn tắm che phần dưới của mình ra, Ngọc Loan vì quá bất ngờ nên không kịp nhắm mắt vì vậy toàn bộ thân người của Vũ Phong đều bị cô thu vào tầm mắt.
- Á…- Ngọc Loan kêu lên, vội vã lấy tay che mắt lại , đỏ mặt xấu hổ bảo – Em không cố ý đâu, em chỉ là định bảo anh xuống ăn cơm thôi – Như là sợ Vũ phong không tin, cô cố nhấn mạnh thêm một câu – Thật đó, em không biết là anh địnht hay đồ nên mới tự tiện đẩy cửa vào thôi. Không phải là em cố ý rình mò để nhìn anh đâu.
Vũ Phong nhìn thấy Ngọc Loan cuống cuồng giải thích, lại thấy cô dùng tay che mắt lạ kín mít thì bật cười. Anh sải chân thật nhanh sau đó tùm lấy cô vào lòng mình. Ngọc Loan hoảng hốt giật mình đưa tay vịnh vào lòng anh, mắt vẫn nhắm chặt không dám mở.
Da Vũ Phong vừa tắm xong, mát rượi, tay cô chạm vào cảm thấy mát lạnh, một cảm giác kỳ lạ truyền từ đầu ngón tay của cô chạy dọc toàn thân. Mùi sữa tắm, mùi dầu gội đầu của Vũ Phong bay phảng phất trong không gian càng tỏ rõ sức quyến rũ của Vũ Phong, khiến hơi thở của Ngọc Loan trở nên dồn dập hơn. Cô bắt đầu cảm thấy bàn tay đang ôm lấy eo mình nóng dần lên, dù cách một lớp áo, cô cũng có thể cảm nhận được rõ ràng thân nhiệt của anh.
- Ngọc Loan – Vũ Phong nhìn gương mặt nhắm ghiền của Ngọc Loan, lông mi cong, sóng mụi thon thanh mãn, khóe môi hồng, khiến cô quyến rũ vô cùng, anh khẽ khàng gọi tên cô bằng một giọng mê hoặc – Mở mắt ra nhìn anh.
Ngọc Loan khe khẽ mở mắt nhìn Vũ Phong, đôi lông mi cong của cô, chớp chớp khiến đôi mắt cô trở nên mơ màng hơn bao giờ hết. Cô gần như nín thở trước ánh mắt say mê của Vũ Phong lúc này.
- Chẳng phải chúng ta đã nói bắt đầu từ bây giờ sẽ trở thành vợ chồng với nhau rồi hay sao – Giọng Vũ phong nhẹ nhàng đầy ngọt ngào khiến Ngọc Loan muốn lịm đi trong vòng tay anh.
Vũ Phong không biết từ lúc nào đã hôn cô, Ngọc Loan chỉ vô thức đáp trả lại nụ hôn ngọt ngào của anh, người cô run nhẹ, bao nỗi khao khát đang dâng trào trong cô. Cuối cùng cô cũng có thể ở bên anh một cách chính đáng nhất.
Cô bắt đầu tin mình có thể cùng Vũ Phong bên nhau trọn đời, có thể cùng anh hướng về một tương lai dành riêng cho hai người, cùng những đứa con đáng yêu của họ. Cùng nhau dạy con học, cùng nắm tay con đi dạo những buổi chiều mát dịu, đạp lên những chiếc lá vàng rơi rồi thay phiên nhau trả lời những câu hỏi ngay ngô của con. Hạnh phúc bé nhỏ đơn sơ nhưng lại là khát cầu của tất cả mọi người.
Nụ hôn của Vũ Phong từ từ di chuyển xuống bên dưới cô, bàn tay nóng hổi của Vũ Phong di chuyển nhè nhẹ khắp cơ thể cô như đốt cháy hết toàn bộ da thịt cô khiến nó nóng bừng lên, khát cầu bàn tay nụ hôn của anh thêm nữa.
Ngọc Loan cũng cảm thấy bên dưới Vũ Phong đang khát cầu , đang ham muốn chiếm đoạt cơ thể của cô, cách một lớp vải nhưng Ngọc Loan vẫn cảm thấy cơ thể của hai người như quyện chặc vào nhau không rời.
Ngọc Loan nhìn Vũ Phong cô khẽ mĩm cười thể hiện yêu thương cùng hưởng ứng muốn hòa hợp với anh. Sau đó cô nhắm mắt lại tận hưởng sự yêu thương của Vũ Phong giành cho cô lúc này.
Bỗng có tiếng động lạ vang lên. Ngọc Loan bỗng phì cười, cả người cô run run, Vũ Phong khẽ thở dài lăn qua một bên, nhưng tay vẫn quấn lấy eo cô. Tiếng réo trong bụng anh làm mất cả hứng thú.
Ngọc Loan khẽ đẩy Vũ Phong ra cười khúc khích bảo:
- Anh mau xuống ăn cơm đi. Nếu không đồ ăn nguội hết, hâm tới hâm lui sẽ mất ngon.
- Em mặc đồ giúp anh đi – Vũ Phong vùng vằng như đứa trẻ nhõng nhẽo bảo cô – Nếu không anh cứ để vậy mà đi xuống.
Trước vẻ mặt dày của Vũ Phong, Ngọc Loan đỏ cả mặt, nhưng cũng với tay lấy chiếc áo sơ mi màu xanh ,Vũ Phong đặt sẵn trên giường , giúp anh mặc vào. Sau đó đẩy nhẹ anh ra rồi đứng dậy bảo:
- Anh tự mặc quần lấy.
Nói xong cô bỏ chạy nhanh ra khỏi phòng, Vũ Phong nhìn theo cô khẽ bật cười.
Ăn cơm xong, Ngọc Loan ở dưới nhà rửa chén, cô pha cho Vũ Phong một ly nước cam, đang định bê lên cho Vũ phong, nhưng vừa mới tới cửa phòng anh, cô đã nghe Vũ Phong kêu lên:
- Hà Trang, em đang ở đâu? Buổi trưa gặp nhau, chẳng phải anh đã nói là đừng gọi điện cho anh khi anh về nhà mà.
……..
- Nói cho anh biết em đang ở đâu, anh lập tức tới ngay bây giờ.
Ngọc Loan nép ở một bên tường, cô thấy tim nặng trĩu, hơi thở khóa khăn, hai hốc mắt đột nhiên thấy cay xòe, sống mũi đỏ lựng lên. Hai tay đang cầm chiếc dĩa đựng ly nước cam run run, cô không nghe lầm, hai chữ Hà Trang rất rõ ràng từ miệng của Vũ Phong. Hai người họ vừa gặp nhau lúc trưa, Vũ Phong còn căn dặn Hà Trang đừng gọi điện cho Vũ Phong khi anh về nhà. Ngọc Loan cảm thấy trước mắt tối sầm lại, Vũ Phong lại lừa dối cô.
Lòng cô đau như cắt, chẳng thà Vũ Phong cứ như trước kia, là một Vũ phong một lòng một dạ yêu Hà Trang, cô sẽ không đau khổ như bây giờ. Vì sao lại cho cô một sự hứa hẹn không bảo đảm, khiến cô ảo tưởng như vậy. Anh đã hứa sẽ không đi gặp Hà Trang khi không có cô mà, vì sao cuối cùng hai người vẫn gặp nhau như thế.
- Ở trước cửa nhà anh sao – Ngọc Loan nghe Vũ Phong nói tiếp qua điện thoại – Được rồi, em đứng đó đi, anh ra ngay.
Cô lặng lẽ quay lưng bê ly nước cam bắt đầu tan đá đi xuống lầu. Cô vọc nước lên mặt che dấu đi màu đỏ trong mắt của mình. Vài phút sau Vũ Phong đã đi xuống, anh đã thay một chiếc quần dài thay cho quần sort ngắn ở nhà của mình. Trong anh nhìn trẻ trung và quyến rũ hơn rất nhiều. Cô cầm miếng giẻ lau bàn, giả vờ đang bận rộn lau dọn.
- Anh đi đâu vậy – Ngọc Loan nhìn Vũ Phong hỏi, giọng cô hơi khàn.
- Anh bận chút chuyện, ra ngoài một chút, tầm 1 tiếng sau anh sẽ về – Vũ Phong nhìn đồng hồ rồi đáp.
- Em có thể hỏi anh đi gặp ai không?
- Là một đối tác của công ty thôi – Vũ Phong đáp, ánh mắt có chút bối rối.
- Vậy anh mau đi đi – Ngọc Loan gật đầu thúc giục.
- Ừ …..
- Vũ Phong…- Ngọc Loan đột nhiên lên tiếng gọi.
Vũ Phong quay người lại, cười âu yếm nhìn cô nói:
- Em có cần mua gì không, sẵn anh đi mua cho em luôn.
- Không cần đâu – Ngọc Loan lắc đầu – Em chỉ muốn nói, trời tối rồi, anh lái xe cho cẩn thận. Dạo này bên ngoài hay xảy ra tai nạn lắm.
- Anh biết rồi. Anh sẽ cẩn thận và về sớm .
- Vũ Phong….
Vũ Phong nhìn cô chờ đợi, Ngọc Loan khẽ cười nói:
- Em tin anh.
Vũ Phong bật cười nhìn cô trêu chọc:
- Không phải là em đang xem thường tay lái của anh đó chứ. Tuy anh không tự nhận mình là một tay lái cừ khôi, nhưng tay lái của anh không tệ lắm đâu. Yên tâm đi . Lát nữa trở về, anh sẽ cởi hết quần áo để em khám xét có được hay không?
Ngọc Loan vốn là muốn nói, cô muốn tin rằng Vũ Phong và Hà Trang không có chuyện gì xảy ra. Anh là bất đắc dĩ phải đi gặp Hà Trang mà thôi. Nào ngờ Vũ Phong hiểu lầm ý cô lo lắng anh lái xe ra ngoài không an toàn, cuối cùng bị anh trê đến đỏ mặt, bèn lườm mắt nhìn anh mắng:
- Anh đúng là hư hỏng.
- Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu mà, em không biết điều này hay sao? – Vũ Phong phá ra cười nháy mắt đáp.
- Anh đúng là đồ mặt dày. Mau đi đi, đừng để người ta đợi – Ngọc Loan trừng mắt với anh nói.
Vũ Phong cười cười lắc đầu rồi đi ra ngoài. Ngọc Loan nhìn cánh cửa đóng lại, nụ cười trên môi cũng đông cứng lại, miếng giẻ trên tay cũng rơi xuống đất. Cô từng bước từng bước đi đến bên cửa sổ nhà vén màn kín đáo nhìn ra ngoài.
Hà trang đang bận một chiếc váy màu đồng khá gợi cảm, tóc xã dài đứng đối diện công nhà cô, trông cô ấy rất đẹp, thu hút khá nhiều ánh mắt của người qua kẻ lại. Trông Hà Trang đầy sự tự tin và sự thu hút.
Vũ Phong đã lái xe đi ra cổng, Hà Trang vừa thấy xe anh thì lập tức băng qua đường lao về phía anh, đứng trước đầu xe của Vũ Phong, một bước cũng không chịu rời đi. Vũ Phong phải mở cửa xuống xe đi đến bên cô ấy. Hà Trang lập tức lao vào lòng của Vũ Phong, ôm chầm lấy anh.
Ngọc Loan thấy Vũ Phong đẩy Hà Trang ra rồi quay đầu nhìn vào trong nhà, cô hoảng hốt lùi người, nép mình vào tường. Tim cô đập mạnh như người vừa làm điều sai trái. Hồi lâu cô vén màn nhìn ra bên ngoài lần nữa, chiếc xe của Vũ Phong lăn bánh rời đi từ lúc nào không biết. Cô đau đớn trượt dần thân hình ngồi bệch xuống đất, gục đầu xuống hai chân để cho nước mắt rơi dài trên mặt, lòng nức nở.
Vì sao? Vì sao?
Chẳng phải anh đã hứa với em rồi sao Vũ Phong. Vì sao cuối cùng anh vẫn gặp cô ấy. Vũ Phong, anh yêu Hà Trang nhiều đến thế sao? Yêu nhiều đến mức không thể từ bỏ, đến nỗi phải lừa dối em để đi gặp cô ấy. Vậy thì em phải làm sao đây. Chỉ trách em là người thứ ba xen vào cuộc tình này. Có lẽ em đã sai lầm rồi, sai lầm khi vọng tưởng chỉ cần yêu chân thành thì sẽ có thể làm lay động lòng người. Em phải làm sao đây, vẫn bước tiếp hay là nên thoái lui.
Bên ngoài ánh trăng đang từ từ nhô cao, từng ánh sáng mờ ảo chiếu vào từng kẽ lá của cây, nhưng vẫn không phá vỡ được sự lạnh lẽo và cô đơn trong đêm tối.
Ngọc Loan cùng Vũ Phong tham gia hoạt động do công ty anh tổ chức. Đó là hoạt động tình thương cho những em bé mồ côi, cần được nhiều vật chất hơn nữa để cuộc sống các em đủ đầy. Công Ty Vũ Phong chính thức là nhà tài trợ cho viện mồ côi kể từ bây giờ.
Nhiều hoạt động như xây dựng lại trại trẻ để các em nhỏ có nhà mới tốt hơn. Trang bị thêm nhiều cơ sợ vật chất lẫn kỹ thuật, thêm nhiều thức ăn dinh dưỡng cho các em nhỏ. Tuy nhìn chung vốn đầu tư cũng khá nhiều, nhưng bù lại, mọi người sẽ nhìn công ty theo nhiều cách thức khác.
Một công ty đang trên bờ vực phá sản thì làm gì có chuyện đi tài trợ cho nơi khác. Dù giả vờ mang danh tài trợ đi nữa, nhưng nhìn những vật tư đã được chuẩn bị như thế, tốn không ít tiền, chẳng ai dám bảo công ty này đang cố tình qua mặt mọi người được.
Đặt biệt hơn nữa, Vũ Phong khôn khéo không mời phóng viên truyền hình hay báo chí gì cả, không làm rầm rộ kiểu khoe mẽ như các công ty khác, khuếch trương hình ảnh công ty mình. Vũ Phong lặng lẽ tài trợ, nhưng anh tính toán dự trù sắp đặt một nhà báo như vô tình biết được sự việc và viết bài đăng báo, kể rõ tấm lòng hào hiệp của công ty Vũ Phong. Ấn tượng về công ty sau bài báo càng tốt hơn, cùng lúc tin tức Vũ Phong cùng vài vị giám đốc ngân hàng cùng ký kết hợp đồng vang lên khiến cho mọi người không còn gì bàn cãi nữa.
Cổ phiếu của công ty bắt đầu tăng giá từ từ trở lại theo số lòng tin của mọi người. Công nhân cũng an tâm hơn nhiều tập trung chăm lo sản xuất. Các đối tác cũng bắt đầu liên hệ hợp tác trở lại.
Vũ Phong nhìn tình hình công ty đang dần trở lại quỹ đạo, tiền bạc cũng đã gửi tới kịp lúc, anh coi như mình đã đạt được thành tựu. Vũ Phong khá hài lòng với thành tựu ngày hôm nay của mình. Nhưng phải kể công đến Ngọc Loan, nếu không phải cô nghĩ ra việc tài trợ này, người ta cũng chưa chắc đã nhìn lại công ty của anh.
Buổi tối để đi ăn mừng Vũ Phong đã cố đặt bàn ở một nhà hàng sang trọng để cùng Ngọc Loan có một buổi kỷ niệm lãng mạn. Anh dìu Ngọc Loan bước vào bên trong sảnh, trong họ thật đẹp và sang trọng, rất xứng đôi vừa lứa. Nhân viên hướng dẫn họ lén lút nhìn họ một cách ngưỡng mộ. Vũ Phong lịch sự kéo ghế cho Ngọc Loan ngồi, gọi nhửng món ăn mà cô thích nhất.
Ngọc Loan đợi cô nhân viên đi thì mới nhìn Vũ Phong bảo:
- Hôm nay là ngày gì à? Sao lại lãng phí như thế?
Vũ Phong nắm lấy tay Ngọc Loan xoa xoa vài cái nói:
- Vốn dĩ anh không muốn để bà xã mình cực khổ mà. Chỉ tại bà xã anh nấu ăn ngon quá, ăn nơi khác chẳng hứng thú gì cả. Nhưng tay bà xã anh mềm mại như thế, nắm vào rất thích, cho nên cần phải giữ gìn, lâu lâu phải cho đôi tay này nghỉ ngơi một chút chứ.
Ngọc Loan trước vẻ nịnh nọt của Vũ Phong cô phì cười, ném về anh một ánh mắt cam chịu, rồi cong môi mắng:
- Anh đúng là đồ miệng lưỡi mà.
- Sao câu này quen quá vậy ta – Vũ Phong bật cười đáp.
Ngọc Loan cũng bật cười, quả thật cô chẳng muốn giữ chút hình tượng nào cả. Câu nói này là chính cô mắng anh khi hai người còn là sinh viên.
- Sao em lại nghĩ ra việc tài trợ cho trẻ mồ côi vào thời điểm này thế – Vũ Phong lên tiêng thắc mắc, bởi vì quả thật với tình cảnh khó khăn, ít ai dám vun tiền ra lo cho kẻ khác lắm, ngay cả anh cũng chưa từng nghĩ đến.
- Thứ nhất là vì em nghĩ đến kế hoạch tung hỏa mù, giương đông kích tây, chuyển hường suy nghĩ của mọi người. Thứ hai, em đọc báo thấy hoàn cảnh các em nhỏ vô cùng đáng thương. Có đứa bị ba mẹ bỏ rơi, có đứa ba mẹ chết, có đứa sinh ra không biết ba mẹ là ai….nhìn chúng đáng thương quá. Em bỗng thấy chúng ta quá đủ đầy, nếu có thể chăm lo chúng được thì chăm lo. Cho nên nhân tiện kết hợp cả hai chuyện lại với nhau.
Vũ Phong nghe xong, anh khẽ siết lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Ngọc Loan rồi đưa mắt nhìn cô, trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp. Vì sao cô gái trước mặt anh là phúc hậu đến như thế, hiền lành đến như thế, luôn lo nghĩ cho người khác. Trước đây khi họ là sinh viện, tham gia tình nguyện, anh thấy Ngọc Loan không ngại dơ bẩn mà chăm sóc cho các em nhỏ dân tộc miền núi lưu lạc xuống thành phố để ăn xin, rồi chẳng may mắc bệnh, chúng tụ tập vào một trại giống như trại định cư vậy. Nhiều tổ chức giáo hội cũng thường đến độ cứu trợ.
Nhìn Ngọc Loan, một cô tiểu thư sạch sẽ từ đầu đến chân, vậy mà không ngại dến gần, phụ giúp chăm lo cho người ốm, càng không có một chút biểu hiện ghê tởm nào cả.
Cô giống như một cô gái hoàn thiện không hề có khuyết điểm đôi khi khiến người khác nhìn vào trông cô có chút giả tạo, nhưng chỉ là đối với những người không hiểu gì về cô mà thôi. Giờ đây Vũ Phong càng hiểu rõ Ngọc Loan hơn, cô sống trong nhung lụa, nhưng không nhìn đời bằng con mắt phiếm diện, mà bằng một con mắt đồng cảm, bằng trái tim nhân hậu của mình.
- Yên tâm đi, sau này anh sẽ cố gắng giúp đỡ các em ấy có cuộc sống tốt hơn – Vũ Phong nhìn Ngọc Loan mĩm cười.
Ngọc Loan khẽ gật đầu. Hai người đang ăn và trò chuyện vui vẻ, Vũ Phong bỗng phát hiện từ xa Hà trang đang bận một chiếc váy màu đỏ đầy gợi cảm, khoát tay với một người đàn ông đi vào bên trong nhà hàng mà họ đang ăn. Tay anh bỗng siết chặt đôi đũa trên tay mình.
Anh biết người đàn ông kia, ông ta chính là vị đối tác vừa nhậm chức , cũng là ông chủ của Hà Trang.
Vốn dĩ hế hoạch vạch ra rất hoàn hảo, không ngờ lại có sự thay đổi vị trí giám đốc và vị giám đốc mới này không thích kế hoạch hợp tác của anh. Cho nên vẫn chần chừ do dự khiến Vũ Phong thấy đau đầu vô cùng. Không ngờ , Hà trang lại là trợ lý của ông ta, cô biết được việc này đã liên tục tìm anh. Vũ Phong coi như là vì công việc nên phải tiếp xúc với Hà Trang.
- Vậy có phải nếu giám đốc bên em không ký hợp đồng, có phải công ty anh sẽ phải khó khăn mới hoàn thành được dự án dở dang hay không.
- Đúng vậy – Vũ Phong thành thực trả lời.
- Vũ Phong, anh đừng lo – Hà Trang đặt một tay của mình lên tay Vũ Phong, ánh mắt tha thiết yêu thương nhìn anh bảo – Em nhất định sẽ cố hết sức để giúp anh.
Vũ Phong định rút tay lại, nhưng hà Trang nắm chặt tay anh, ánh mắt cô tràn ngập sự đau khổ nhìn anh khiến Vũ Phong không nỡ rút tay lại. Hà trang nhìn Vũ Phong nói:
- Vũ Phong, em biết, giờ đây trong lòng anh không còn hình bóng của em nữa. Nhưng mà em thật sự yêu anh, trong lòng em chỉ có một mình anh thôi, Vũ phong – Hà Trang khóc lóc nhào đến lòng anh thổn thức khiến trái tim Vũ Phong trở nên mềm yếu vô cùng.
Hà Trang mấy ngày liền liên tục quấy rầy tìm kiếm anh. Thậm chí là tìm đến tận nhà, Vũ Phong không biết phải làm sao. Anh vừa muốn cho Ngọc Loan biết, muốn cô đi cùng anh đến gặp Hà trang, nhưng lại có chút e ngại, bởi vì hợp đồng do Hà Trang nắm giữ, cô ấy bảo nếu anh đến cùng Ngọc Loan cô ấy sẽ hủy bỏ hợp đồng ngay. Nhưng lần nào gặp mặt Hà trang cũng nhào vào lòng anh khóc, kể lại từng giây phút hạnh phúc của hai người trong ghẹn ngào.
Quả thật anh đã phụ Hà Trang rất nhiều.
Nhưng mà anh đã hứa với Ngọc Loan, anh không muốn lại khiến Ngọc Loan phải buồn lòng, cô đã có quá nhiều tổn thưởng rồi. Vũ Phong lặn lẽ thở dài đẩy Hà Trang ra khỏi người anh.
- Hà Trang, chúng ta xem như chấm dứt rồi.
- Không đâu, không đâu Vũ Phong, anh nhìn em đi, em biết anh còn yêu em mà đúng không – Hà Trang quyết giữ lấy Vũ Phong không để anh rời đi.
Nhưng câu nói :” Em tin anh” của Ngọc Loan dù không biết cô muốn ý chỉ gì, Vũ Phong cũng không muốn phụ lòng tin đó, cho nên anh quyết định nói lời cắt đứt với Hà trang và quyết định trở về bân cạnh Ngọc Loan.
Công việc bề bộn, sau đó Vũ Phong chưa có cơ hộp gặp Hà trang thì bây giờ lại gặp ở đây.
Vũ Phong nhìn Hà Trang cười vui vẻ từng bước đi vào trong. Trên tay cô dường như quấn một vòng băng màu trắng, giống như vừa bị thương. Cô vừa đi vào đã chạm mặt Vũ Phong, nụ cười khựng lại một chút, nhưng rồi lại lạnh lùng quay đi.
- Sao vậy? – Vị giám đốc của cô Hà Trang quay mặt nhìn cô hỏi.
- Không có gì hết – Hà Trang quay mặt nhìn ông ta cười tươi đáp.
Dường như ông ta có chút không tin, bèn quay mặt nhìn về phía Hà Trang vừa nhìn, thì bắt gặp Vũ Phong. Ông ta tất nhiên nhận ra Vũ Phong, nhận ra anh đi cùng với một người phụ nữ, không gặp thì thôi, hễ gặp mà không chào hỏi thì vô cùng bất lịch sự. Cho nên ông ta kéo tay Hà Trang từng bước đi đến bàn ăn của hai vợ chồng Vũ Phong, Ngọc Loan.
Ngọc Loan nhìn thấy Vũ Phong đột nhiên bất động nhìn về phía sau cô thì quay đầu nhìn lại, cô nhìn thấy Hà Trang cùng một người đàn ông trông có chút lớn tuổi, chắc cũng tầm 40 rồi đang đi về phía họ.
- Chào tổng giáo đốc Phong.
- Chào tổng giám đốc Hoàng – Vũ Phong nhích ghế đứng lên bắt tay chào với ông ta.
- Cô gái xinh đẹp đây là – Ông ta nheo mắt nhìn Ngọc Loan ngờ vực hỏi Vũ Phong.
- Cô ấy là vợ tôi, Ngọc Loan – Vụ Phong nhẹ nhàng đáp.
- Ồ…- Ông ta tỏ vẻ thích thú nhìn Ngọc Loan chào. Ngọc Loan cũng lịch sự mĩm cười chào đáp lại ông ta, sau đó ánh mắt cô nhìn về phía Hà Trang.
Hà Trang mĩm cười nhìn cô nói:
- Lâu quá không gặp. Vợ chồng hai người thế nào?
Đúng là một lời chào sáo rỗng mà, rõ ràng Hà Trang và Vũ Phong thường lén lút gặp nhau, vậy mà lại giả vờ như lâu rồi không gặp. Mà cũng phải, cô ta chỉ là gặp Vũ Phong chứ nào có gặp cô, lời chào này đúng là lời chào dành cho cô rồi. Cô ta đã họi, tất nhiên cô sẽ trả lời. Nhưng cô không muốn làm rìu qua mắt thở, cô để cho Vũ phong tự trả lời người tình bí mật của mình.
- Anh nói xem, hai vợ chồng mình thế nào?
Vũ Phong tất nhiên để giữ hình ảnh của bản thân trước mặt giám đốc Hoàng, thể hiện mình là một người đàn ông tốt đáng tin cậy, liền trước mặt giám đốc Hoàng và Hà Trang nắm lấy tay Ngọc Loan, nhìn cô cười âu yếm rồi bảo:
- Tất nhiên hai vợ chồng mình rất hạnh phúc.
Ngọc Loan hài lòng với câu trả lời của Vũ Phong vô cùng, cô quay đầu mĩm cười nhìn Hà Trang, nhẹ nhàng đáp:
- Tụi mình rất hạnh phúc.
- Thật là ngưỡng mộ hai vợ chồng tổng giám đốc Phong, hai người trông hai người thật sự hạnh phúc – Giám đốc Hoàng đột nhiên lên tiếng – Vũ PhongKhông ngờ anh lại là một người chồng yêu vợ đến thế. Tôi có nghe Hà trang nói, mọi người đều là bạn bè thời đại học, vậy không ngại khi chúng tôi cùng ngồi đây chứ?
- Tất nhiên là không rồi – Vũ Phong lịch sự đáp.
Ngọc Loan vừa định bước ra nhường ghế thì Hà Trang đã lên tiếng ngăn lại:
- Không nên đâu anh à, tổng giám đốc Phong muốn cùng vợ hưởng thủ một buổi tối lãng mạn bên nhau, nếu chúng ta ngồi đây thì đúng là kỳ đà cản mũi rồi. Chúng ta nên đi ra bàn khác tránh làm ảnh hưởng tâm trạng hai người họ.
Vũ Phong trợn mắt khi nghe Hà Trang xưng anh ngọt ngào với giám đốc Hoàng như thế.
Giám đốc Hoàng nghe vậy thì bật cười lớn bảo:
- Em nói đúng, nên để hai vợ chồng họ bên nhau mới lãng mạn. Đúng là già rồi nên không còn biết gì nữa. May mà có em nhắc .
- Anh vẫn chưa già mà. Anh là đang ở thời khắc phong độ nhất của đàn ông – Hà trang bèn lắc đầu khen ngợi một câu.
Giám đốc Hoàng nghe khen thì cười xung sướng rồi nhìn Vũ Phong bảo:
- Xin lỗi vì đã làm phiền tổng giám đốc Phong và vợ anh rất nhiều. Chúng tôi xin tạm biệt, không làm phiền hai người nữa. Hẹn ngày nào đó rảnh rổi, chúng ta cùng nhau làm một bữa.
- Cũng được. Để dịp nào đó chúng ta hẹn nhau cùng trò chuyện cho vui – Vũ Phong cũng khách sáo đáp lời, ánh mắt anh nhìn Hà trang có chút tức giận.
Ngọc Loan lấy làm ngạc nhiên trước biểu hiện của Hà trang, cô ta vì sao trước mặt Vũ Phong lại làm những chuyện như thế, khoát tay người đàn ông khác, còn nói những lời nũng nịu như thế. Giống như là cố tình diễn trước mặt Vũ Phong. Cô khó hiểu nhìn Vũ Phong cố mĩm cười nhưng hai chân mày chau lại. Còn Hà trang thì tuyệt không nhìn Vũ Phong lấy một lần, giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, chắc không phải là đang giận nhau, và Hà trang cố tình làm cho Vũ Phong nổi ghen đó chứ.
Ngọc Loan bỗng cảm thấy buồn vô hạn, nếu Vũ Phong nổi ghen, có nghĩa là trong lòng anh, hình bóng Hà Trang vẫn ngự trị. Vậy những lời anh nói với cô tất cả đều là giả dối . Ngọc Loan cười thầm đau đớn, cô đã chọn tin vào những lời giả dối đó.
Từ lúc hai người kia rời đi, Vũ Phong bỗng bần thần vô cùng, có vẻ chán chường không muốn ăn. Ánh mắt của anh thỉnh thoảng liếc về phía bàn của Hà trang.
Hà Trang vốn không thích những bàn ăn ở ngoài cửa, cô ấy ghét cảnh người ra kẻ vào, thông thường cô ấy sẽ chọn một cái bàn ở góc trong cùng mà ngồi. Nhưng lần này lại chọn một cái bàn ở cửa ra vào, đã vậy, cô ấy đã chọn vị trí ngồi để mặt đối mặt với Vũ Phong. Không cần nghĩ cũng biết cô là cố ý khiêu khích Vũ Phong. Quả nhiên là Vũ Phong mãi lo nhìn về phía bàn đó mà quên mất Ngọc Loan đang ở trước mặt mình. Ngọc Loan khẽ thở dài…cô buông đôi đũa xuống. Dù không muốn cô cũng quay đầu nhìn về phía Hà Trang.
Cô cảm giác cái tay Giám đốc Hoàng kia đối với Hà Trang rất ư là háo sắc. Ánh mắt hắn ta nhìn cô ấy chẳng khác nào một loài sói đói chỉ đợi cơ hội vồ mồi. Mà hà Trang, hôm nay ăn bận quá ư hở hang, chiếc váy ôm trọn bộ ngực căng đầy của cô ấy trong gợi cảm vô cùng, nhưng như vậy càng khiến ánh mắt của giám đốc Hoàng cứ trú mục trên đó mãi không rời. Đã vậy, Hà trang thỉnh thoảng lại khom người xuống làm như vô tình rồi để hở toàn bộ khiến cho giám đốc Hoàng được một phen mãn nhãn.
Ngọc Loan quay đầu nhìn thấy Vũ Phong hai tay siết chặt, gương mặt đanh lại , môi mím chặt đầy sự giận dữ. Cô nhìn mấy món ăn vừa dọn ra chưa bao lâu, những món ăn đầy màu sắc, cũng là mấy món cô thích ăn, nhưng cô chẳng có chút hứng thú nào hết.
Ngọc Loan không muốn quay đầu nhìn lại Hà trang đang dùng hành động gì để chọc tức Vũ Phong nữa, cũng không muốn ngẩng lên để nhìn sắc mặt Vũ Phong , cô cuối đầu cố tỏ ra bình thản, gấp một miếng thịt bỏ vào miệng nhai. Miếng thịt lúc nãy cô ăn rõ ràng vừa mềm vửa thơm ngon là thế, vậy mà giờ đây lại vừa dai vừa đắng, phải khó khăn lắm cô mới nuốt được. hết miếng này đến miếng khác, cô cứ cố gắng ăn cho bằng hết.
Người ta vẫn bảo, ăn để tìm quên, nuốt hết những nỗi buồn vào bên trong.
Được một lát, Hà Trang đứng lên đi vào nhà vệ sinh, Vũ Phong nhìn theo bóng Hà Trang khuất dần vào bên trong nhà hàng, anh mới đứng lên nhìn Ngọc Loan nói:
- Anh vào nhà vệ sinh một lát.
Ngọc Loan ngẩng đầu nhìn Vũ Phong mím môi cuối cùng cô cũng gật đầu chấp. Vũ Phong lập tức rời ghế đi nhanh về phía tolet, Ngọc Loan nhìn theo Vũ Phong một tay bấu chặt cánh tay còn lại của mình đến chảy máu mà không hay.
Lặng lẽ một góc bàn có người nhìn cô khẽ đau lòng, rồi lặng lẽ thở dài. Cuối cùng cũng quyết định đứng lên đi về phía bàn của cô nói:
- Vì sao cứ phải cam chịu như thế chứ? Em cứ đi đến đó nhìn xem hai người bọn họ làm gì rồi cứ thẳng thắn mắng **** họ cho hả lòng, vì sao lại tự hành hạ bản thân mình như thế.
Tùng Quân ngay từ đầu đã nhìn thấy hai vợ chồng Ngọc Loan đi vào nhà hàng, hôm nay anh đi gặp một khách hàng ở đây. Vốn định để vị khách trở về rồi thì đến chào hỏi họ một câu. Nào ngờ lại thấy Hà trang bước vào rồi nhìn phản ứng của Vũ Phong đối với việc Hà Trang đi cùng một người đàn ông khác, anh quyết định ngồi im lặng xem xét.
Nhìn thấy vẻ mặt cam chịu lẫn đau buồn của Ngọc Loan, Tùng Quân dù cố nén lòng nhưng vẫn không thể, anh nhìn thấy Ngọc Loan bấm tay mình chảy máu thì tức giận quyết định đến nói chuyện với cô.
Thấy Ngọc Loan vẫn im lặng cuối đầu không ngẩng đầu lên nhìn mình. Tùng Quân tức giận nắm lấy tay cô kéo đi:
- Em đi theo anh vào trong đó.
Ngọc loan nửa muốn thoát ra khỏi tay Tùng Quân, nữa muốn biết hai người kia đang làm gì trong đấy. Trong lòng cô dâng lên niềm sợ hãi, cô sợ phải nhìn thấy điều không muốn thấy, cô sợ phải đối mặt với những sự thật phủ phàng bên trong.
Rõ ràng là muốn đứng lại nhưng chân lại không nghe lời, cô lại bước đi vô thức theo Tùng Quân vào bên trong. Cả hai vừa mới vào bên trong đã nghe tiếng Vũ Phong lớn tiếng quát:
- Em nhất định phải như vậy sao?
- Anh cứ mặc kệ tôi, không mượn anh quan tâm, mau mà về với vợ anh đi – Giọng Hà trang rõ ràng là mang oán trách đối với Vũ Phong.
Cả hai đang giằng co thì thấy Tùng Quân và Ngọc Loan đi vào có chút bất ngờ rồi ái ngại liền buông tay nhau ra. Ngọc Loan đứng chết lặng tại chỗ không nhìn Vũ Phong lấy một giây, còn Tùng Quân thì tức giận nhìn Vũ Phong, Vũ Phong chỉ biết thở dài, ngảng đầu nhìn lên trần nhà đầy bất lực.
Hà trang bèn vượt qua họ và đi ra ngoài. Tùng Quân bèn nắm tay Ngọc Loan nói:
- Anh đưa em về.
Vũ Phong lập tức giữ lại, giọng anh có chút mệt mỏi bảo:
- Để mình đưa cô ấy về.
Nhưng Tùng Quân nhất quyết giữ chặt tay Ngọc Loan không buông, Vũ Phong hơi bất ngờ thì nhìn Tùng Quân trừng trừng. Anh gằn giọng nói:
- Buông ra.
Nhưng Tùng Quân vẫn nhất quyết không buông, còn nhìn anh thách thức. Bỗng có một người đi vào nhà vệ sinh, thấy ba người như thế có chút ái ngại, Ngọc Loan thấy vậy bèn nói:
- Tùng Quân , cám ơn anh. Nhưng cứ để Vũ Phong đưa em về nhà là được rồi.
Tùng Quân nhìn Vũ Phong nén giận rồi thở dài buông tay Ngọc loan ra. Vừa ra ngoài đã không còn thấy Hà trang và tgia1m đốc Hoàng ở đâu nữa. Vũ Phong bèn quay đầu tìm kiếm, trong lòng anh dâng lên nỗi bất an.
Trên đường về nhà, không khí giữa hai người rất nặng nề, Vũ Phong trầm tư chìm vào những mâu thuẫn, muốn dùng thời gian để giải thích với Ngọc Loan, nhưng lại không thể , bởi vì anh đang lo lắng cho Hà trang, không hiểu vì sao cô lại ngang bướng cố chấp như thế, nếu có bề gì hối hận cũng muộn rồi.
- Dừng xe đi – Ngọc Loan cuối cùng cũng lên tiếng nói.
Vũ Phong quay sang nhìn cô. Ngọc loan bình thản nói:
- Nếu lo lắng cho cô ấy thì cứ đi tìm cô ấy đi.
- Ngọc Loan anh….- Vũ Phong ngập ngừng muốn giải thích nhưng Ngọc Loan đã nhắm mắt lại tỏ vẻ không muốn gnhe anh nói gì nữa rồi nói:
- Dừng xe đi.
Vũ Phong nhìn Ngọc Loan, anh thấy cô đang cắn chặt môi mình thì biết là giờ phút này có nói gì cô cũng sẽ không nghe đâu. Vũ Phong bèn dừng xe lại. Anh tấp vào một bên lề đường, xe vừa dừng lại, Ngọc Loan không nói không rằng mở cửa bước ra khỏi xe. Sau đó cô cứ thế đi thẳng không quay đầu nhìn lại lấy một lần.
Vũ Phong nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Ngọc Loan cảm thấy đau nhói trong lòng. Anh thở dài lái xe phóng đi.
Chiếc xe vừa lao đi qua người cô, Ngọc Loan bèn đứng lại, cô nhìn theo bóng xe chạy xa rồi quẹo ở góc ngõ tư đó, nước mắt lăn dài, cuối cùng ngồi sụp xuống đất bật khóc.
Tùng Quân không chịu được nữa. Anh nhìn người con gái mình yêu chịu nhiều đau khổ. Anh muốn cô chứng kiến một lần rồi dứt khoát, anh sẽ ở bên cạnh xoa dịu trái tim cô dù cho thời gian là bao nhiêu lâu. Anh chạy xe đến gần Ngọc loan, mở mạnh cửa xe đi xuống rồi bảo:
- Đứng lên đi.
Ngọc Loan ngẩng đầu nhìn Tùng Quân bằng đôi mắt đau buồn y như năm xưa cô bị người ta vây đánh được anh cứu thoát, nhưng tiếc rằng lần này cô không hề lao vào lòng anh khóc như trước nữa.
- Coi như lần cuối cùng đi. Nhìn cho rõ người con trai em yêu có thể thuộc về em hay không, sau đó dứt khoát.
Ngọc Loan hiểu những lời Tùng Quân nói, cô lặng lẽ gật đầu rồi theo anh lên xe.
Tuàng Quân liền lái xe thật nhanh đi theo Vũ Phong, xém chút nữa là lạc mất rồi. Hai người thấy Vũ Phong lái xe đi đến trước nhà Hà trang, Hà Trang dường như đang đợi anh. Hai người cãi nhau gì đó, cuối cùng Vũ Phong ôm chặt lấy Hà trang vào lòng mình, Ngọc Loan quay sang Tùng Quân nói:
- Chúng ta đi thôi.
Cô không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh bọn họ bên nhau nữa. Nếu còn nhìn thấy họ âu yếm nhau thì có lẽ trái tim của cô sẽ vỡ tan ra mất.
Tùng Quân im lặng lái xe đưa cô rời khỏi nơi đau lòng vừa rồi. Anh do dự không biết nên đưa cô về đâu, về nhà của hai vợ chồng hay về nhà ba cô. Nếu về nhà của họ, Tùng Quân sợ là Ngọc Loan sẽ mãi chìm trong đau khổ. Còn về nhà ba cô…theo Tùng Quân thấy, sở dĩ Ngọc Loan chịu đựng đến bây giờ vẫn không nói ra, có lẽ một phần bởi vì cô sợ ba mình biết, cho nên thời khắc này, Ngọc Loan càng không muốn trở về nhà ba cô. Nghĩ như thế Tùng Quân lái xe đưa cô đi dạo mát, anh đưa cô đi ra một bến cảng hóng gió.
Ra đến bến, Tùng Quân lẵng lẽ dừng xe lãi, rồi bật một bản nhạc du dương êm nhẹ, ngã người vào ghế, lặng lẽ thưởng thức, không hỏi han, không thúc ép cô, cứ để Ngọc Loan từ từ bình tĩnh
Ngọc Loan nhìn ra bên ngoài, nơi những ánh đèn nhấp nhoáng đầy rực rỡ. Tiếng nhạc du dương như re hồn người vào một thế giới lặng thinh, làm lắng dĩu tất cả những cảm xúc trong lòng. Ngọc Loan cũng tựa người vào thành ghế, nhắm mắt lại muốn chìm mình vào điệu nhạc để quên đi hình ảnh Vũ Phong và Hà Trang trong lòng cô.
Thời gian cứ thế qua đi, từng bản nhạc du dương không lời trôi qua. Ngọc Loan cuối cùng cũng mở mắt ra, Tùng Quân giống như có linh cảm cũng mở mắt ra nhìn cô, khàn giọng hỏi:
- Đã đỡ hơn chưa?
Ngọc Loan quay đầu nhìn Tùng Quân khẽ gật đầu cười không đáp, nhưng ánh mắt vẫn không nén được sự đau buồn trong lòng.
Tùng Quân nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài, anh muốn tận hưởng không khí mát rượi từng những cơn giớ thổi từ bờ sông vào. Ngọc Loan cũng mở cửa bước ra ngoài, cô bắt chước Tùng Quân làm động tác ưỡng người hít thở không khí từ sông ùa vào.
Tùng Quân sau đó cho hai tay vào túi cất bước đi dạo quanh sông, Ngọc Loan cũng lặng lẽ theo sau bước chân của anh.
Nhưng bờ sông khập khễnh không bằng phẳng cho lắm, Ngọc Loan lại mang giầy cao gót cho nên bước chân của cô không được vững vàng cho lắm, cô vấp vào một đất đất gập ghềnh cho nên đổ nhào về phìa trước, chỉ kịp kêu nhỏ một tiếng. Cũng may Tùng Quân phản ứng mau lẹ, quay người đỡ lấy cô giữa lại.
Sau khi đứng vững rồi, Ngọc Loan khẽ cười ngượng nói:
- Em đúng là hậu đậu.
Hai người không đi nữa, mà quay người nhìn những ánh đèn trên sông, ánh trăng phản chiếu xuống mặt sông khiến nó phản ánh ánh sáng trở nên lấp lánh đẹp vô cùng.
Ngọc Loan trầm mặt một chút rồi mới nói:
- Có phải anh cảm thấy em quá ngốc nghếch, quá nhu nhược hay không?
Tùng Quân không đáp, chỉ bảo rằng:
- Em là một cô gái tốt.
Ngọc Loan bỗng cười buồn:
- Thật ra, em và Vũ Phong kết hôn với nhau chỉ trên danh nghĩa mà thôi.
Tùng Quân kinh ngạc quay người nhìn Ngọc Loan chằm chằm, cô cũng nhìn lại anh, không hề trốn tránh, sau đó kể tiếp:
- Tụi em hẹn nhau 3 năm sau sẽ ly hôn, khi đó em lại trở về là em, còn Vũ Phong có thể đòang hoàng ở bên cạnh Hà Trang.
- Em…- Tùng Quân nói không nên lời, anh từng nhớ Tú Quyên từng nói những lời bóng gió như thế này, cô ấy kể như mình vừa xem xong một bộ phim, Tùng Quân lúc đó chỉ nghĩ cô bé này quá lậm phim tình cảm rồi, chứ không hề nghĩ rằng, Tú Quyên là đang ám chỉ Ngọc Loan.
- Cho nên dù đau buồn bao nhiêu, em cũng phải chấp nhận mà thôi. Bởi lẽ em mới chính là người thứ ba chen vào tình cảm của họ. Nếu không có em, Vũ Phong và Hà Trang đã là một cặp hạnh phúc rồi. Anh cũng biết mà.
Tùng Quân khẽ gật đầu. Anh biết vũ Phong và Hà Trang yêu nhau, anh cũng biết Ngọc Loan yêu Vũ Phong. Anh cứ cho rằng cuộc tình nào cũng có hồi kết thúc, Vũ Phong và Hà trang đã chia tay nhau, nên Ngọc Loan có cơ hội đến với Vũ Phong và đám cưới cùng anh. Chuyện hôm nay anh chỉ cho rằng Vũ Phong và Hà Trang tình cũ không rủ cũng tới. Nào ngờ sự việc lại trở nên nghiêm trọng như vậy.
Càng không ngờ Ngọc Loan lại chịu thổ lộ tâm sự cùng anh bí mật này. Anh im lặng lắng gnhe Ngọc Loan kể hết tất cả mọi chuyện. Kể xong, Ngọc Loan cười buồn nói:
- Tùng Quân! Anh biết không? Từ nhỏ đến lớn, em chưa từng vấp ngã bao giờ cả. Con người phải một lần vấp ngã, một lần trả qua sóng gió mới có thể trưởng thành được. Người ta nói, nhân chi sơ, tánh bổn thiện, con người khi mới sinh ra chẳng ai muốn chọn điều ác cho mình. Kẻ ăn cướp không phải thật sự muốn đi cướp, một cô kiều nữ, không phải muốn bán thân cho trăm người. Mà tất cả là vì hoàn cảnh đây đưa họ vào con đường lầm lỗi đó mà thôi. Nhưng họ đều phải vượt qua tất cả những điều đó để tiếp tục cuộc sống. Còn em, từ nhỏ đến lớn, em không hề thiếu thốn bất cứ thứ gì. Em muốn gì, ba em đều cho em, có thể nói, cuộc sống của em đã trải thảm bóng mượt, không tí gồ ghề nào. Em chưa từng trải qua sóng gió nào, cho nên cuộc sống của em không có lọc lừa, không có tranh đoạt, cũng không có *** hại nhau. Cho nên không phải em cố chấp không buông tay, mà là vì Vũ Phong chính là sóng gió, chính là cay đắng mà em phải trải qua Chỉ có thể đối mặt vượt qua nó, em mới có thể bước chân vào cuộc sống vốn gồ ghề này.
- Hà tất gì phải như vậy chứ? Em xứng đáng có cuộc sống tốt đẹp hơn, một cô gái như em có rất nhiều người tình nguyện trải thảm cha lấp sự gồ ghề để em suốt đời sống trong bình yên – Tùng Quân không kiềm nén được nói – Anh….
- Em biết….Chỉ với việc gia tài ba để lại cho mình em thì có thể sống vô lo vô nghĩ đến cuối đời, chỉ tiếc là ….thôi bỏ đi, đừng nhắc chuyện này nữa làm gì…..
Tùng Quân cũng không miễn cưỡng cô, anh không muốn cô phải nhắc lại càng thêm đau lòng . Tùng Quân kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị lúc anh đi du học. Ngọc Loan dù không muốn cũng phải bật cười, nỗi buồn trong lòng cũng vơi đi, lòng nhẹ nhỏm hơn nhiều. Gió bắt đầu lạnh, khiến Ngọc Loan có chút run lên, Tùng Quân bèn cởi áo khoát ra cho cô mượn. Họ lại tiếp tục trò chuyện
Sau cùng Tùng Quân đưa cô về nhà, Ngọc loan xuống xe nhìn Tùng Quân nói lời cám ơn vì anh đã giúp cô quên đi nỗi buồn. Tùng Quân mở cửa đi đến trước mặt Ngọc Loan dặn dò cô vài lời mong cô đừng nghĩ đến chuyện của Vũ Phong với Hà trang. Ngọc Loan gật đầu rồi cởi áo khoác trả cho Tùng Quân. Mái tóc cô bị gió vô tình thổi khiến nó rối tung lên. Tùng Quân bèn đưa tay giúp cô vén lại mái tóc. Bàn tay anh bỗng dừng lại trên bờ vai cô, ánh mắt Tùng Quân nhìn Ngọc Loan không dứt, đôi mắt cô buồn nhưng vẫn có ngượng cười khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng, bất chợt, Tùng Quân cúi đầu hôn lên môi Ngọc Loan.
Ngọc Loan hơi bất ngờ không kịp phản ứng, khi cô đặt tay lên ngực Tùng Quân định đẩy anh ra thì bên tai đã có tiếng nói:
- Hai người đang làm gì vậy?
Giọng nói phẫn nộ đầy quen thuộc khiến Ngọc Loan giật bắn cả người vội vàng đẩy Tùng Quân rời xa mình rồi quay đầu nhìn Vũ Phong, hoảng hốt nói không nên lời.
- Tôi hỏi hai người vừa rồi đang làm gì? – Vũ Phong đã nhanh chóng bước đến bên họ cao giọng hỏi.
- Em…- Ngọc Loan muốn giải thích nhưng lời nói cứ đến cổ lại dừng không thể thốt thành lời.
- Cậu có tư cách chất vấn cô ấy hay sao – Tùng Quân thấy ánh mắt tức giận của Vũ Phong dành cho Ngọc Loan thì bực tức lên tiếng bên vực cô.
- Sao lại không có tư cách, tôi là chồng của cô ấy – Vũ Phong nhìn Tùng Quân đáp lời.
- Chồng….- Tùng Quân bật cười – Người chồng trên danh nghĩa à?
- Em đã nói cho cậu ta biết – Vũ Phong có chút ngạc nhiên, có chút thất vọng quay sang hỏi Ngọc loan. Đây là bí mật của họ, vậy mà Ngọc Loan lại nói cho người ngoài biết.
- Chẳng phải cậu cũng đã nói cho Hà Trang biết hay sao. Vì sao không cho cô ấy nói cho tôi biết chứ – Tùng Quân hất mặt khiêu khích đáp, anh tuyệt đối không để Vũ Phong làm tổn thương đến Ngọc Loan, dù có đánh mất tình bạn bao lâu nay của họ.
- Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến cậu. Hay ý cậu là, cậu và Ngọc Loan đang là tình nhân bí mật của nhau. Nói đi, hai người đã qua lại bao nhiêu lâu rồi, đã đến gia đoạn nào rồi?
- Bốp….
Một cái tát giáng lên mặt Vũ Phong, khiến anh sững sờ, cái tát này là do Ngọc Loan tát.
- Anh nghĩ em là hạng người nào mà lại nói như thế chứ hả – Ngọc Loan cuối cùng nghẹn ngào nói thành lời.
- Loại người nào? Haiz, vậy em xem tôi là hạng người nào? Dám làm chuyện lén lút sau lưng tôi bị tôi bắt gặp mà còn định chối ư – Vũ Phong giận dữ quát lên, anh chẳng khác nào người đang nổi ghen.
- Em không có – Ngọc Loan tức giận nói.
- Là tôi đã hôn cô ấy. Là tôi chủ động, Ngọc Loan không hay biết gì, cô ấy vốn là định đẩy tôi ra nhưng lại bị cậu bắt gặp – Tùng Quân liền giải thích, anh không muốn Ngọc Loan phải mang tiếng oan.
- Anh nghe rõ chưa. Mà nếu tôi với bất cứ người đàn ông nào khác bên nhau, anh cũng không có tư cách gì quản tôi hết – Ngọc Loan bèn hỏi Vũ phong, giọng cô đầy giễu cợt – Vì sao anh không ở bên cạnh bạn gái mình mà lại ở đây gây sự với tôi chứ. Anh mau trở vê bên cạnh cô ấy đi.
Vũ Phong sững người, ánh mắt nhìn Ngọc Laon bỗng trầm lại:
- Em là vì chuyện này mà cùng với cậu ta sao?
- Liên quan gì đến anh.
- Không liên quan đến anh. Haha…anh đã nói, anh sẽ cố gắng để yêu thương em, anh sẽ cố gắng để em hạnh phúc. Em nói em tin anh, vậy mà giờ đây quay sang nói những lời hờn trách này hay sao?
- Là bởi vì anh chẳng cho em chút lòng tin nào cả – Ngọc Loan giống như người tức nước vỡ bờ, cô cuối cùng không kiềm nén lòng mình nữa quyết định nói thẳng ra hết – Anh đừng tưởng em không biết, anh và cô ấy lén lút gặp nhau, anh còn nói dối em là đi gặp đối tác bàn công việc. Thật ra cô ấy đang đứng trước cửa nhà chúng ta chờ anh.
- Em nghe lén anh nói điện thoại – Vũ Phong không tin được nhìn Ngọc Loan.
- Em là vô tình nghe được. Em không thèm giở những trò bẩn thỉu như các người đâu.
- Trò bẩn thỉu, đúng vậy, anh nói dối em là không đúng. Nhưng em có biết nguyên nhân vì sao anh phải nói dối em hay không hả. Đó cũng không hẳn là lời nói dối, bởi vì đối tác của anh chính là công ty mà Hà Trang đang làm, và cô ấy chính là người đứng ra cùng anh thực hiện cam kết. Cô ấy bảo với anh, khi ký kết hợp đồng, cô ấy không muốn có mặt của em, nếu có em, cô ấy sẽ không cùng anh ký kết hợp đồng nữa, sau đó đến tận nhà gọi cho anh bảo hẹn gặp để bàn lại họp đồng. Vì vậy anh mới phải đi ra ngoài. Nhưng sau đó thi sao, Hà trang dùng bản hợp đồng uy hiếp anh về với cô ấy. Anh vì lời hứa với em, cuối cùng hủy bỏ hợp đồng và trở về, chấp nhận để lỗ mất một khoản tài sản. Hôm nay gặp mặt Hà Trang, anh có phản ứng như thế vì sợ cô ấy vì bị anh từ chối mà tự đánh mất bản thân mình, buông thả chấp nhận một người đàn ông có vợ, trở thành người tình của ông ta. Vậy thì cuộc đời của cô ấy chẳng khác nào bị hủy. Cho nên anh mới muốn khuyên cô ấy đừng làm chuyện điên rồ kia nữa. Anh đi theo cô ấy là vì anh sợ cô ấy chấp nhận ngã vào lòng bàn tay của giám đốc Hoàng. Bỏ rơi em cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
Ngọc Loan gần như chết lặng trước những lời Vũ Phong nói. Hóa ra cô đã sai rồi, sai lầm nghiêm trọng rồi. Cô đã quăng bỏ niềm tin của mình với anh. Cô thấy lòng ngực mình đau nhói, hít thở mạnh cô nhìn Vũ Phong hỏi:
- Em nhìn thấy anh đuổi theo cô ấy rồi hai người đã ôm nhau kia mà.
- Em đuổi theo anh – Vũ Phong nghi ngờ hỏi , sau đó thở dài nói – Sở dĩ anh ôm cô ấy, là bởi vì cô ấy bị anh từ chối mà cắt cổ tay tự tử.
Ngọc Loan kinh hoàng giật mình lùi lại mấy bước. Tùng Quân cũng không ngờ sự việc lại là như thế.
- Dù nói thế nào, anh cũng là người có lỗi với cô ấy. Anh ôm cô ấy, chỉ là muốn an ủi cô ấy mà thôi. Sau khi khuyên nhủ cô ấy đừng làm chuyện ngu ngốc nữa, anh vội vã chạy về đây giải thích với em. Nhưng kết quả là thấy em và cậu ta hôn nhau.
- Không phải đâu Vũ Phong, anh nghe em nói đi – Ngọc Loan cuống quýt giải thích – Em chỉ là….
- Ngọc Loan, em nói em tin anh. Hóa ra là nói dối – Vũ Phong đột ngột nói ngắt lời cô – Anh thật thất vọng về em. Nếu em đã mất lòng tin với anh như vậy, mong muốn anh trở vể bên cô ấy đúng không. Được, anh sẽ làm theo lời em.
Vũ Phong nói xong thì quay lưng bỏ đi, Ngọc loan muốn chạy tho giữ anh lại . Nhưng hai chân cô lại không thể nhúc nhích, cô sai rồi, hoàn toàn sai rồi. Vũ Phong đã lên xe và bắt đầu chạy đi, Ngọc loan lúc này nới vội vã chạy đến, nhưng rất tiếc là đã muộn. Đau đớn tự trách, cô sụp người xuống đất bật khóc.
- Đừng khóc, thật ra cậu ấy không xứng để em yêu đâu – Tùng Quân cố an ủi cô.
- Tùng Quân,a nh không hiểu đâu…..
Ngọc Loan nói đến đây thì trong đáy mắt cô bỗng hiện về những ký ức xưa.









0 nhận xét: