Login
Nhãn: ,

Tìm lại yêu thương ngày xưa - Chương 07

Chương 07:

Vũ Phong nghe Ngọc Loan nói thoáng chút cau mày, anh lắc đầu nói:

- Không được.
- Vũ Phong, anh không còn cách nào khác đâu. Em biết anh không muốn báo công an kiện chú của anh, làm ầm ĩ mọi việc lên nên mới đau đầu tìm cách cứu vãn như thế. Em đã tính hết rồi, dù anh có bán hết tất cả gia sản cũng không thể trả hết được khoản nợ trên đâu. Nhưng nếu bán đi mảnh đất đó, sẽ có khả năng chi trả hơn.

- Anh biết điều đó, nhưng vẫn là không được. Ngọc Loan, mảnh đất đó thuộc về em – Ba Ngọc Loan tuy ngỏ lời cho hai vợ chồng mảnh đất đó, nhưng thực chất, người đứng tên lại là Ngọc loan, nói thẳng ra, ba Ngọc Loan cho riêng cô. Vũ Phong là chồng cô, có thể sử dụng mảnh đất đó để phát triển kinh doanh, nhưng với điều kiện hai người vẫn là vợ chồng và được sự cho phép của Ngọc Loan, còn nếu như cả hai chia tay, mảnh đất đó vẫn thuộc riêng mình Ngọc Loan, nếu anh dồn sức đầu tư, cũng có nghĩa là chấp nhận ở bên cô mãi mãi nếu không sẽ mất trắng.

Dù cho Ngọc Loan có ý tốt muốn giúp anh, nhưng là một thằng đàn ông, nếu anh lợi dụng mối quan hệ của hai người mà cướp đi mảnh đất đó thì đúng là quá hèn hạ rồi. Hơn nữa, anh không muốn mất mặt trước ba Ngọc Loan.
Vũ Phong nói nhấn mạnh điều này, Ngọc Loan hiểu ý anh. Cô hiểu, đàn ông có những nỗi mặc cảm, họ không muốn mang danh tiếng là chồng bám sau lưng vợ. Mảnh đất đó là ba cô cho cô , xem như của hồi môn của cô, bây giờ mà Vũ Phong bán nó đi, nếu sau này đồn ra ngoài, sẽ khiến anh mất mặt.

- Vậy bây giờ anh đã vay được bao nhiêu tiền rồi – Cô không muốn ép buộc anh nữa bèn chuyển đề tài.
- Anh đang cho kiểm kê lại tài sản rồi đem thế chấp, hy vọng bên ngân hàng họ sẽ đồng ý cho chúng ta vay sớm. Điều bây giờ anh lo lắng nhất là ba mẹ sẽ ra sao khi hay tin chuyện này. Chuyện của chú đã là đã kích đối với họ rồi – Vũ Phong thở dài sầu não nói.
- Vậy thay vì thế chấp tái sản hiện tại, anh hãy đem thế chấp mảnh đất đó đi – Ngọc Loan cũng lo lắng ba mẹ chồng cô hay tin nhà cửa đất đai mà họ đang sống bỗng bị đem đi đưa thế chấp thì sẽ phản ứng thế nào. Ba Vũ Phong, được bác sĩ dặn, không để bị kích động lần nữa, nếu không hậu quả nghiêm trọng – Chỉ là thế chấp thôi, chứ không phải bán. Sau này chúng ta có thể chuộc lại mà.
- Nhưng mà….- Vũ Phong trầm ngâm lưỡng lự.

- Vũ Phong, coi như là anh đang cho em một lời hứa hẹn đi. Chẳng phải anh đã nói sẽ đón nhận tình cảm của em hay sao? Coi như em dùng mảnh đất để trói buộc anh phải giữ lời hứa đi – Ngọc Loan kiên quyết nói, cô không muốn để Vũ Phong từ chối tiếp.
Trước ánh mắt cương nghị lẫn chân thành của Ngọc Loan, Vũ Phong cảm động vô cùng. Anh nhìn Ngọc Loan bằng ánh mắt yêu thương lẫn cảm kích, mọi điều cô làm đều là nghĩ cho anh. Người con gái như thế lại yêu anh, có phải là phước tu từ kiếp trước mà kiếp này được hưởng của anh hay không.

Vũ Phong chậm rãi đưa tay nâng cằm cô lên, để mắt cô đối diện với mắt anh, để anh có thể nhìn sâu vào đôi mắt đen trong sáng của cô. Cô thuần khiết và đáng yêu biết bao nhiêu. Tay anh khẽ lướt qua bờ môi hồng của cô, môi cô thật mềm và có màu hồng ngọt ngào. Vũ Phong bất giác nghiêng đầu hôn lên môi cô.

Ngọc Loan sau một cái run nhẹ, cô khé mắt lại, đón nhận nụ hôn của Vũ Phong. Trong lòng cô vang lên tiếng chuông hạnh phúc, cô muốn từng chút từng chút một đi vào lòng anh. Không cần ồn ào hay vội vã, chỉ giống như mặt nước có hững cơn sóng nhẹ lăn tăn thổi từ từ chảy vào tim anh. Nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ Vũ Phong, cô đáp trả nụ hôn của anh, cơ thể tiến sát vào lòng Vũ Phương, cô muốn để anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim cô, cảm nhận được tình yêu mà cô giành cho anh.

Vũ Phong cũng gắt gao ôm lấy cô, cuồng nhiệt quấn lấy đôi môi cô. Muốn cảm nhận sự mềm mại của cơ thề và làn môi của cô. Cô và Hà Trang rất khác nhau.
Nụ hôn của cô giống như một nụ hoa còn e ấp, không có sự chủ động, khiến người ta không ngừng muốn khám phá và dẫn đát. Còn nụ hôn của Hà trang lại giống như ngọn lửa chủ động thêu đốt anh, kích thích anh.
Ngọc Loan giống như làn nước nhẹ nhàng, như ánh trăng dìu dàng, ở bên cạnh khiến người ta an tâm. Còn Hà Trang như ánh mặt trời không ngừng thêu đốt mọi ngóc ngách khiến anh không sao thoát ra được.

Vũ Phong nhẹ nhàng buông Ngọc Loan ra, anh nhìn thấy hai gò má cô ửng hồng e thẹn, làm cho gương mặt cô lúc này trông thật xinh đẹp. Thật khác xa với vẻ chủ động của hà trang. Vũ Phong khẽ cười hôn lên môi cô cái nữa mới buông cô ra.
Ngọc Loan cười hạnh phúc nhìn hộp đựng cơm mình đem đến bảo:
- Em sợ anh làm việc nhiều sẽ mệt mỏi, ăn cơm hộp sợ không đủ chất, cho nên nấu cơm rồi mang đến cho anh.
Vừa nói xong, cô vừa bày thức ăn trong hộp ra, nhìn màu thức ăn trong hộp thơn ngon và tươi mới khiến người ta thèm ăn ngay. Vũ Phong ôm eo Ngọc Loan nịnh nọt:

- Thơm quá, vợ yêu của anh đúng là tài ba, nấu ăn không thua gì đầu bếp nhà hàng.
Ngọc Loan phì cười đưa tay sờ mũi Vũ Phong khiến anh ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy. Tự nhiên lại sờ mũi anh.
- Em sờ thử xem anh có giống cậu bé Pinochio mỗi khi nói dối thì mũi dài ra hay không – Ngọc loan cười đáp.
Vũ Phong bèn nắm lấy tay Ngọc Loan đang sờ mũi mình đưa lên miệng cắn nhẹ một cái rồi bảo:
- Vợ anh, anh nịnh, sao lại bảo là nói dối. Anh nói thật mà, không tin em thử moi tim anh ra xem nó màu đỏ hay màu đen .
Ngọc Loan bị Vũ phong chọc cười, cô bật cười khúc khích bảo:

- Được rồi. Mau ăn đi. Chắc là anh cũng đói lắm rồi. Nghe bảo anh và mọi người họp cả buổi chiều đến giờ.
Vũ Phong vừa ngồi ăn vừa tấm tắc khen, quả thật Ngọc Loan nấu cơm rất ngon. Anh là người có khẩu vị cao lại là người ăn mặn, chỉ cần nêm nhiều hay ít một chút cũng thành dở. Đến cả món ăn của mẹ và dì giúp việc, anh cũng không thích mấy.
- Tốt nghiệp gần cả năm trời rồi mà ba vẫn chưa chịu cho em đi làm. Cho nên em mới ở nhà tập tành nấu ăn để đỡ buồn. Xem ra đúng là có đất dụng võ – Ngọc Loan chống tay lên cằm nói. Khi cô gần thi tốt nghiệp, Vũ Phong và Hà Trang đang yêu nhau tha thiết, khiến cho cô rất buồn rồi lao đầu vào học tập như điên, khiến cho kinh kỳ của cô bị rối loạn, máu ra nhiều hơn. Mà khả năng tái tạo máu của cô quá chậm, những ngày đó cô giống như người thiếu máu, lúc nào cũng xanh xao nên ba cô rất lo lắng, vì vậy ông không cho phép cô đi làm, ở nhà dưỡng sức, chờ phục hồi máu và sức khỏe.

- Là anh tốt phước nên mới cưới được em – Vũ Phong cười cười bảo.
Ngọc Loan ngồi bên cạnh nhìn Vũ Phong ăn ngon miệng những món ăn mà cô tỉ mỉ nấu, cô cảm thấy rất hài lòng ( cho ké một câu nhé, những câu chuyện mà mình dốc sức viết mà được mọi người ủng hộ và cổ vũ nhiệt tình mình sẽ rất hạnh phúc ^^) .

Vũ Phong cũng liên tục gấp thức ăn ngon đút cho cô ăn, khiến Ngọc Loan cảm thấy cô thật sự đang trải qua đời sống hạnh phúc của những cặp vợ chồng mới cưới. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Ngọc Loan kể mấy câu chuyện hài vui nhộn khiến Vũ Phong buồn cười đến suýt mắc ghẹn. Cô khiến anh quên đi những buồn phiền lo âu suốt cả ngày.
Ăn xong cả hai cùng ra về. Ngọc Loan nhắc Vũ Phong ghé bệnh viện thăm ba anh.
Khi hai người họ tới thì ba Vũ Phong đã tỉnh rồi. Ông vừa nhìn thấy Vũ Phong liền đưa tay gọi ngay đến gần.
- Công ty sao rồi – Ông lo lắng, gắng gượng hỏi .

- Ba, ba yên tâm đi. Chỉ vài ngày nữa sẽ giải quyết ổn thỏa thôi – Vũ Phong nắm lấy tay ông vỗ về.
- Con đừng gạt ba. Ba hiểu rõ tình hình công ty hơn con, làm sao chỉ vài ngày là có thể giải quyết ổn thỏa được cơ chứ.
Vũ Phong biết không giấu được ba anh, cho nên anh nắm tay Ngọc Loan kéo cô đến trước mặt ba anh nhìn cô trìu mến rồi mới quay sang ba nói:
- Tình hình hiện nay đúng là khiến công ty gặp khó khăn rất nhiều. Nhưng con và Ngọc Loan đã bàn với nhau rồi, sẽ thế chấp mảnh đất ở khu quận 7 để vay tiền ngân hàng, giải quyết ổn thỏa chuyện công ty. Cho nên ba cứ yên tâm đi.
Ba Vũ Phong nghe vậy thì nhìn Ngọc Loan, cô khẽ cười gật đầu xác nhận lời Vũ Phong nói:

- Đúng vậy đó ba. Ba cứ yên tâm đi. Công ty là tâm huyết của ba, con và Vũ Phong sẽ không để nó xảy ra chuyện đâu.
- Cám ơn con rất nhiều – Ba Vũ Phong nhìn Ngọc Loan đầy biết ơn, ông biết mảnh đất đó là ba Ngọc Loan cho riêng cô, không ngờ cô lại dễ dàng chấp nhận đem ra thế chấp như thế. Đứa con dâu này, ông hoàn toàn không chọn lầm chút nào. Ông hài lòng gật đầu ngã người xuống gối, nét mặt thanh thản hơn rất nhiều – Vậy ba yên tâm rồi, công ty giao lại cho hai đứa con.
Vũ Phong lúc đầu vẫn không thật sự muốn dùng mảnh đất đó của Ngọc Loan, nhưng khi thấy vẻ mặt lo lắng của ba anh, ông dường như già đi sau cú shock này rất nhiều, cho nên không đành lòng nhìn ông lo lắng nữa mới đồng ý kế sách mà Ngọc Loan đưa ra.

Ra về, anh nắm chặt tay Ngọc Loan nhìn cô nói:
- Cám ơn em rất nhiều. Em quả thật là đã cho anh rất nhiều. Anh không biết phải làm sao báo đáp cho em.
Ngọc Loan bèn ôm lấy Vũ Phong:

- Ngốc quá. Những chuyện em làm cho anh, điều là em tự nguyện, em không cần anh phải báo đáp, chỉ cần anh sống hạnh phúc là được. Bởi vì em yêu anh.

Sáng sớm hôm sau, Vũ Phong ăn sáng xong chuẩn bị đi làm thì Ngọc Loan lên tiếng đề nghị:
- Trưa nay em đem cơm trưa cho anh nha.
Vũ Phong quay lại nhìn cô cười gật đầu, bảo:
- Đem nhiều một chút, ăn cơm cùng anh.

Ngọc Loan nghe vậy thì tươi cười rạng rỡ, rồi nói:
- Vậy trưa nay em qua thăm ba mẹ xong rồi đến công ty.
- Ừ….
Vũ Phong đi rồi, Ngọc Loan liền gọi điện cho ba cô:

- Ba, khi nào ba về vậy ba?
- Ba ngày nữa ba về, có chuyện gì không con gái? – Ba Ngọc Loan dùng giọng nói yêu thương hỏi con gái.
Ngọc Loan cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ba à, nếu sau này con làm ba buồn, ba có trách con không?
- Con gái khờ của ba, dù con có làm gì, ba vẫn sẽ yêu thương con mà .

- Hôm nay con bỗng thấy nhớ ba quá nên gọi điện làm nũng một chút thôi. Ba đi về nhớ mua quà cho con nha, con không làm phiền ba nữa đâu, con cúp máy đây – Cô xúc động trước câu nói yêu thương của ba cô dành cho cô, cô biết, không phải dễ dàng mà ba cô có được mảnh đất đó, ông lại hai tay đem cho không cô và Vũ Phong như thế đủ để biết, tất cả chỉ vì hạnh phúc của cô mà thôi. Không ngờ cô lại mau chóng đem nó đẩy đi như thế. Thật sự cô rất muốn nhờ ba cô giúp cho Vũ Phong, nhưng cô lại sợ động chạm vào lòng tự trọng của anh nên thôi. Vốn định gọi cho ba cô để thông báo việc mình sắp làm, nhưng rồi không đủ can đảm để nói ra bây giờ cho nên cô không dám nói tiếp, đành giả vờ như thế.

Nào ngờ ba cô nghiêm giọng nói một câu:
- Ngọc Loan, con là con gái của ba.
Tay Ngọc Loan cứng đờ, siết chặt cái điện thoại. Không thể không nói ra.

Buổi trưa, trước khi đem cơm đến công ty cho Vũ Phong, Ngọc Loan ghé qua bệnh viện thăm ba Vũ Phong. Vừa thấy cô đến, ba Vũ Phong đã nói:
- Có Ngọc Loan chăm sóc tôi, bà mau đi mua giùm tui kẹo ngậm ho đi.
Mẹ Vũ phong tuy rất thắc mắc chồng mình không bị ho lại muốn mua kẹo ngậm để làm gì, nhưng vốn thương chồng, bà cũng không vặn hỏi nhiều mà chỉ dặn dò Ngọc Loan chăm ông cẩn thận, rồi đi ra ngoài. Bà vừa đi thì ông liền gọi:
- Ngọc Loan.

- Ba, con đây.
- Ba biết hai đứa giấu ba chuyện công ty vì không muốn ba lo lắng mà thôi. Nhưng mà chuyện đã thành ra thế này, ba có thể không lo lắng hay sao. Mảnh đất đó dù đáng giá bao nhiêu vẫn không thể đền bù chi trả cho những khoản nợ đã vay được.
Ngọc Loan cũng chỉ biết, công ty của Vũ Phong đã vay tiền rất nhiều ở các ngân hàng nhằm mục đích đầu tư vào các công trình kinh doanh lớn, nhưng không ngờ tiền lại bị ôm đi bỏ trốn như thế. Chuyện này nếu công khai ra bên ngoài, các ngân hàng lập tức đưa đơn đòi tiền, các công trình đang dở dang cũng lập tức bị đình chỉ. Phải nói công ty sẽ gặp rất nhiều khó khăn, hiện nay đang tạm thời che giấu tìm cách giải quyết, nhưng cùng lắm chỉ che giấu được hai ba ngày mà thôi, không thể kéo dài được.

Cho nên dùng mảnh đất của cô cũng chỉ với mục đích cầm cự tìm lối thoát mà thôi, chứ không thể khắc phục hoàn toàn biến động lần này.

- Vũ Phong cũng vừa tiếp nhận công ty không bao lâu, nếu xử lý không khéo thì chỉ sợ là… – Ba Vũ phong nhìn cô với ánh mắt cầu khẩn nói.
- Ba, con biết, ba sợ Vũ Phong vì biến cố lần này mà bị đả kích đúng không? Ba yên tâm đi, con sẽ cố hết sức để giúp đỡ Vũ Phong – Ngọc Loan bèn trấn an ông – Hôm nay con đã gọi điện cho ba con rồi mới đến đây để thương lượng với ba vụ này, con sợ nói trước mặt Vũ Phong, anh ấy sẽ không đồng ý, mai này anh ấy biết được, sợ là sẽ trách con.

- Vũ Phong là ngựa non háu đá, cho nên nó không hiểu được đạo lý muốn sinh ắt phải cầu. Con yên tâm đi, cứ lo mọi chuyện, những chuyện sau này ba sẽ gánh vác thay con.
- Vậy con cám ơn ba.
- Ba phải cám ơn con mới đúng. Con đã giúp Vũ Phong nhiều như vậy, nếu nó còn không hiểu ra thì thật chẳng xứng là đàn ông.

- Con chỉ là cố gắng hết sức mà thôi, còn thiết phục được họ hay không thì phải dựa vào khả năng của vũ Phong. Nhưng ba yên tâm, dù thế nào con cũng không để Vũ Phong gục ngã đâu – Ngọc Loan cố gắng cười đáp.
- Vậy thì ba yên tâm rồi. Cả đời này của ba làm đúng nhất có một chuyện đó là tìm được một nàng dâu tốt như con.
- Ba, đó là phúc của con – Cô khẽ cười đáp lời ông ( phúc cái con khỉ, đời này sai lầm lớn nhất của ông là hại đời con gái người ta thì có)
Sau đó, Ngọc Loan nói rõ cho ba Vũ Phong nghe kế sách mà cô đã bàn với ba mình để giúp đỡ Vũ Phong. Ba Vũ Phong nghe xong tinh thần sảng khoái hẳn ra. Ông cười lớn nói:

- Thật không ngờ cả chuyện này con cũng chuẩn bị luôn rồi, ba đang đau đầu về nó đây. Xem ra óc kinh doanh của con không thua kém ba con là mấy, đúng là cha truyền con nối mà.
- Ba lại cười con rồi.
- Chuyện gì mà hai cha con vui vẻ như thế – Mẹ Vũ Phong từ ngoài bước vào thấy tinh thần chồng mình có vẻ khá hơn rất nhiều thì vui mừng hỏi.

- Mẹ, chỉ là con kể chuyện cười cho ba nghe thôi. Mẹ về rồi, vậy con giao ba lại cho mẹ. Con đem cơm đến cho Vũ Phong đây ạ – Ngọc Loan bèn lấp liếm đáp.
- Ừ, con đi đi.
Khi Ngọc Loan đến công ty, tâm trạng có vẻ nhẹ nhỏm hơn, nếu như kế hoạch của cô thuận lợi, cô có thể âm thầm giúp anh mà anh không biết, càng không chạm vào tự ái trong anh.

Vũ Phong vẫn còn đang họp nên cô ngồi chờ ở phòng của anh. Ngồi một mình hơi thấy buồn nên Ngọc Loan bèn thu dọn cho gọn lại giúp anh mọi việc. Không ngờ khi cô kéo ngăn bàn trong phòng của Vũ Phong, cô phát hiện một khung hình của anh với Hà Trang, trong bức hình, hai người ôm nhau vô cùng thân mật, ánh mắt của anh nhìn Hà Trang đầy yêu thương, lòng cô bất giác thấy buồn vô cùng. Bàn làm việc ở nhà cũng vậy, ngăn bên phải luôn là nơi Vũ Phong đặt những tài liệu quan trọng.
Cô biết, trước đây là do nhầm lẫn, nhưng tình cảm bây giờ là thật. Bây giờ người mà Vũ Phong yêu là Hà trang, đây là sự thật không thay đổi. Cũng giống như Hà Trang đã từng nói:Vũ Phong là đang thương hại cô mà thôi. Cô không biết đến khi nào thì Vũ phong mới nhìn cô bằng ánh mắt như thế. Thời gian không thể trả lời cho cô biết.

Bất giác nước mắt bỗng rơi ra không sao kiềm lại, lòng thấy thật đau xót, dù Vũ Phong hứa hẹn với cô thì sao. Ai chẳng biết, đàn ông luôn có hai lòng, một đằng nói thế này, nhưng đằng khác đã sa vào nơi khác. Nếu như người Vũ Phong yêu là cô, cô tự tin mình có đủ bản lĩnh để anh chỉ nhìn về phía mình mãi mãi. Nhưng tiếc rằng, người Vũ Phong yêu lại không phải là cô, cho nên chỉ cần Hà Trang lao đến, biết đâu Vũ Phong lại rơi vào vòng tay của cô ta.

Vũ Phong đột nhiên bước vào khiến Ngọc Loan lúng túng, cô làm rớt khung hình xuống đất, khung hình thủy tinh lập tức vỡ ra. Ngoạc Loan hoảng hốt vội vàng thu nhặt, chẳng may bị thủy tinh cứu vào tay. Tay cô lập tức chảy máu, Vũ Phong hoảng hốt vội vàng lao lại, anh biết cô bị mắc chứng bệnh máu khó đông nên hoảng hốt.

- Chỉ là một vết cắt nhỏ thôi, không nghiêm trọng đâu – Vũ Loan trấn an anh, rồi nhìn Vũ Phong hối lỗi – Xin lỗi, em chỉ muốn giúp anh thu dọn bàn làm việc lại thôi, em không cố ý làm rơi bức hình đó đâu.
- Đừng nói gì hết – Vũ Phong bế bỗng cô lên rồi tiến vào phòng nghỉ của mình, vừa đặt cô xuống giường, anh đã cuối đầu hôn cô cuồng nhiệt. Vũ Phong cảm thấy đau khi nhìn thấy cô cầm bức hình của anh và Hà Trang mà khóc. Anh muốn bù đắp cho những tổn thương của cô, muốn xoa dịu trái tim của cô.

Lát sau cô im lặng trong lòng của Vũ Phong, tay anh mân mê mái tóc của cô, vuốt ve gương mặt cô một lúc rồi nói:
- Sau này chỉ để hình cưới của chúng ta thôi.

Ngọc Loan vui mừng, cô gật đầu trong lòng Vũ Phong, tay ôm lấy anh nhiều hơn.
Nhưng ngay lập tức điện thoại của Vũ Phong reo lên, Vũ Phong lấy ra đưa lên nhìn, hai mày anh chau lại. Ngọc Loan cũng khẽ ngẩng đầu nhìn lên, cô nhìn thấy hai chữ “vợ yêu”.
Niềm hạnh phúc vừa chớm nở bỗng nhiên vụt tan biến.

Cả hai chạy đến tiệm bán cháo mà Hà Trang thích ăn, nhưng chẳng may quán cháo đó lại nghỉ bán. Vòng vòng khu đó lại chẳng hề có tiệm cháo nào cả. Ngọc Loan thấy thay vì mất thêm thời gian chạy đi tìm Hà Trang phải chờ lâu, chi bằng để cô nấu cháo. Vũ Phong thấy vậy cũng hay, bèn gật đầu.
Hai vợ chồng vui vẻ đi đến siêu thị, cùng đẩy xe mua thức ăn, còn lựa ít bánh ăn nhẹ dễ ăn để Hà Trang có cái ăn khi không có ai bên cạnh chăm sóc cho cô.

Hai vợ chồng rất vui vẻ và hạnh phúc còn đùa giỡn trong siêu thị cứ như thời cả hai vẫn còn là sinh viên thường trêu chọc nhau mỗi khi bên cạnh. Nhiều người nhìn thấy họ như vậy không khỏi thích thú cùng ngưỡng mộ.
Khi đến nhà Hà Trang, đây là khu chung cư tuy không phải là sang trọng, nhưng gia cả cũng không hề rẽ. Người bảo vệ cũng khá quen mặt với Vũ Phong, anh ta biết Vũ Phong với Hà Trang là một cặp, hai người đã từng sống chung như vợ chồng với nhau.

Cả hai ra vào thường xuyên, Vũ Phong lại rất hào phòng thường bo cho anh ta rất nhiều tiền. Cho nên anh ta mỗi lần thấy Vũ Phong là vội vàng đến trông giúp xe cho anh. Nhiều khi còn nể mặt anh mà giúp xách đồ lên cho Hà Trang mà không nề hà gì. Hôm nay thấy Vũ Phong xuống xe, đang định chạy lại thì thấy Vũ Phong đi vòng qua bên kia cửa, mở cửa cho Ngọc Loan thì hơi ngạc nhiên.
Anh không phải loại nhiều chuyện, nhưng nhìn quan hệ của Hà Trang và Vũ Phong, cùng sống chung một nhà, tuy không phải Vũ Phong thường xuyên đến đây, nhưng anh ta cũng chưa từng thấy có bất cứ người nào đến tìm Hà Trang. Mà những tình huống thế này chỉ có thể khẳng định là cả hai người này đang lén lút qua lại với nhau nên không để cho ai biết. Không phải là đang vụn trộm thì là thế nào?

Hôm nay không ngờ Vũ Phong lại đến đây cùng một cô gái khá xinh đẹp khác, cô gái này nhìn gương mặt hiền lành vô cùng. Cô còn nhìn anh ta mĩm cười thân thiện chẳng có chút hách dịch cao ngạo nào như Hà Trang. Nói thật thì nếu không vì Vũ Phong, anh ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến Hà Trang làm gì.
Ngọc Loan trông khi chờ Vũ Phong lấy thức ăn khỏi xe, cô đưa tay tém tóc, anh bảo vệ nhìn thấy trên tay cô là chiếc nhẫn giống y như của Vũ Phong, anh ta há hốc miệng kinh ngạc, chẳng lả nào Vũ Phong ăn vụng xong còn công nhiên dẫn vợ đến thăm tình địch. Anh ta đứng ngây như phỗng nhìn Vũ Phong tay xách thức ăn, tay nắm tay Ngọc Loan đi lên cầu thang.

Hà Trang đang nằm trên giường, nghe tiếng chuông cửa, vội vàng sửa soạn đầu tóc lại, hôm nay cô cố tình mặc bộ đồ ngủ gợi cảm nhất của mình, Vũ Phong rất thích cô mặc bộ đồ này. Cô vội vàng chải chuốt lại cho đẹp đẽ, nhưng cũng cố làm cho gương mặt trở nên mệt mỏi giống người bệnh thật sự cốt để lấy sự mủi lòng thương của Vũ Phong.

Cửa vừa mở, Vũ Phong vừa bước vào, Hà Trang đã sáp vào lòng của anh, cô ta dùng giọng nhỏng nhẽo nói:
- Sao giờ này anh mới đến. Người ta chờ anh từ sáng đến giờ.

Vũ Phong đẩy Hà Trang ra khỏi người mình, anh cau mày nhìn cô, rồi dùng giọng cáu gắt nói:
- Đã bệnh rồi còn ăn mặc thế nào sao.

Hà Trang không ngờ bị Vũ Phong mắng, cô ta phụng phịu nói:
- Chẳng phải người ta cố tình mặc thế này là để anh ngắm hay sao?
- Đi thay quần áo dài đi, kẻo lại bệnh thêm nữa – Vũ Phong lên tiếng dạy dỗ.

- Vũ Phong – Ngọc Loan ở phía sau kêu khẽ.
Hà Trang giật mình nhìn ra sau lưng Vũ Phong, vừa nhìn thấy Ngọc Loan, cô có chút xấu hổ khi bị Ngọc Loan nhìn thấy bộ dạng của minh, cơn giận bỗng trào dâng trong lòng cô ta.
- Tại sao cô ta lại đến đây – Hà Trang nhìn Vũ Phong gặn hỏi.

Vũ Phong không đáp, chỉ đẩy cửa lớn hơn để Ngọc Loan đi vào. Anh đưa mấy túi thức ăn cho Ngọc Loan rồi ân cần căn dặn:
- Nhà bếp ở phía trong, em đem vào trước đi, anh nói vài câu với Hà trang rồi vào phụ em.
Ngọc loan mĩm cười rồi đi thẳng vào nhà bếp, cũng không buồn nhìn Hà Trang một cái. Hà Trang thấy Ngọc Loan đi vào trong mới lần nữa sà vào lòng Vũ Phong gặn hỏi:

- Chẳng phải anh nói đây là tổ ấm bí mật của chúng ta, không nên để người lạ vào hay sao.
Nào ngờ Vũ Phong lại buông một câu khiến cô ta chết điếng.
- Ngọc Loan không phải người ngoài, cô ấy là vợ anh, cũng là bạn em.
- Em và cô ta không còn là bạn từ lâu rồi – Hà Trang vùng vằn đáp.

Vũ Phong không thèm chấp thái độ đó của cô, anh khẽ khàng bảo:
- Vào phòng thay bộ đồ khác đi. Anh đi tìm nhưng chẳng thấy chỗ nào bán cháo đành nhờ Ngọc loan nấu giúp em, anh phải xuống phụ giúp cô ấy.

Hà Trang nghe vậy thì hiểu lầm là vì Vũ Phong yêu thương lo lắng cho cô, sợ cô không ăn được gì thì lại đỗ bệnh thêm, đến nỗi phải nhờ vả Ngọc loan nấu giúp. Tâm trạng trở nên vui tươi hẳn ra, ngoan ngoãn nghe lời Vũ Phong về phòng thay đồ.
Ngọc Loan vừa xuống bếp, cô nhanh chóng bắt tay vào việc nấu cháo, cô cẩn thận tỉ mỉ như là nấu cho Vũ Phong ăn. Vũ Phong bước xuống nhìn thấy cô luôn tay luôn chân thì vui vẻ, cảm thấy cô thật là một người vợ tốt, hiếm thấy trên đời.

- Sao lại nhìn em như thế – Ngọc Loan xoay người, nhìn thấy Vũ Phong nhìn mình thì khẽ cười hỏi.
- Anh cảm thấy mình thật hạnh phúc – Vũ Phong cười cười đáp.
Vũ Phong liền bước đến hôn nhẹ lên má cô một cái khiến Ngọc Loan thẹn thùng đỏ cả mặt. Cô xấu hổ vừa mắng Vũ Phong.
- Anh hư quá, mau đi chỗ khác để em nấu cho xong.
- Để anh phụ em – Nói xong Vũ Phong bèn giành lấy mớ hành lá trên tay cô đem rửa.

Hà Trang vừa thay quần áo xong thì đi ra bên ngoài không ngờ lại chứng kiến cảnh Vũ Phong hôn Ngọc Loan. Cô ta gần như không tin gì vào mắt mình nữa, lảo đảo muốn té xuống sàn nhà, cũng may bện được vào thành tường. Cô ta cảm thấy lửa giận đang sục sôi trong lòng mình, trừng mắt nhìn Vũ Phong và Ngọc Loan cười cười nói nói một cách âu yếm với nhau. Cô ta ghiến răng siết chặt tay quay trở lại phòng.
- Vũ Phong – Hà trang lấy giọng rên rỉ gọi ra từ phòng ngủ.
- Anh mau vào xem cô ấy thế nào đi.

Khi Vũ Phong đi vào bên trong, anh đứng ở cửa nhìn Hà trang sẵn giọng hỏi:

- Có chuyện gì.
- Em thấy khó chịu quá, không tin anh rờ thử xem, trán em nóng hổi đây nè – Hà Trang nhõng nhẽo nói với anh.
Vũ Phong miễn cưỡng đi lại khom lưng rờ lên trán cô, đúng là cô có chút nóng nhưng cũng không nóng đến nổi nhõng nhẽo như thế, anh bèn đứng thẳng dậy nói:

- Để anh lấy khăn ướt cho em đắp.
- Không cần đâu, em chỉ muốn anh ở đây với em thôi. Người ốm thường rất sợ cô đơn mà – Hà Trang nắm lấy tay Vũ Phong không rời. Quyết không chịu để anh đi.
Vũ Phong cũng không còn cách nào đành ở lại bên Hà Trang một lúc, lát sau anh nói:
- Để anh xem cháo chín chưa, rồi bê lên cho em ăn, ăn xong uống thuốc cho mau khỏe.

Hà Trang cũng đành buông tay anh ra, nhưng vẫn cố gắng nói thêm một câu:
- Anh nhớ lên nhanh nha.
Vũ Phong gật đầu, Hà Trang mới yên tâm để anh đi ra.

Vũ Phong đi ra thì Ngọc Loan cũng vừa nấu cháo xong, cô nhìn thấy Vũ Phong thì hỏi:
- Cô ấy sao rồi.
- Chỉ là hơi nóng mà thôi. Cháo nấu xong chưa?

Ngọc Loan gật đầu rồi múc một ít đưa cho Vũ Phong nếm thử, anh nếm xong bèn cười khen:
- Ngon lắm.
Ngọc Loan gnhe vậy thì vui vẻ lấy tô múc cho Hà Trang, anh mau bưng vào cho cô ấy ăn liền đi kẻo nguội. Cháo nóng giải cảm đó.
Vũ Phong cũng định cầm lên thì đột nhiên anh có điện thoại, là của ba mẹ anh. Bèn nói với Ngọc Loan:
- Em đem vô đi. Anh nói chuyện với ba mẹ vài câu đã.

Ngọc Loan bèn bê vào cho Hà Trang ăn. Hà Trang thấy người bê cháo vào là Ngọc Loan thì xụ mặt xuống cao giọng hỏi:
- Vũ Phong đâu?
- Anh ấy bận gnhe điện thoại một chút sẽ vào ngay – Ngọc Loan đáp rồi bê tô cháo chìa trước mặt Hà trang – Cháo còn nóng, ăn ngay đi cho ngon.
- Không mượn cô quan tâm tôi – Ha Tragn hất mặt nói.

- Là có qua có lại mà thôi. Lần trước mình bệnh, là bạn nấu cháo cho mình, lần này đến phiên bạn, mình phải nấu cháo lại cho bạn ăn chứ. Yên tâm đi mình nấu cháo rất ngon, không có cố ý bỏ thêm muối vào cho mặn đâu – Lời Ngọc Loan vừa châm biếm vừa cười nhạo – Mau ăn đi.
Hà Trang chừng mắt tức giận nhìn Ngọc Loan, cô ta đẩy mạnh tô cháo trên tay Ngọc Loan ra khỏi mình, làm cháo nóng sánh lên tay NGọc Loan, bị bỏng cô bất giác kêu lên:

- Á……
Vũ Phong vừa cúp điện thoại hốt hoảng chảy vào, thấy tay Ngọc Loan đã chuyển sang một màu đỏ hồng, anh cau mày lo lắng, vội lấy khăn lau vết cháo cho cô. Không nói anh cũng biết tất cả là do Hà Trang gây sự, bèn tức giận nhìn Hà Trang quát nạt

- Tại sao em lại làm như vậy.
- Em cố ý làm như vậy đó thì sao. Cô ta là cái thá gì mà đến đây định ban ơn cho em chứ – Hà Trang cũng tức giận quát lại – Cô ta là đang đạo đức giả trước mặt anh mà thôi.

- Được rồi Vũ Phong bỏ đi – Ngọc Loan thấy vậy bèn khuyên can.
Vũ Phong từ nãy giờ nhẫn nhịn Hà trang nhiều, cuối cùng anh quyết định nói:
- Hôm nay anh đưa Ngọc loan đến đây là để nói cho em biết. Chuyện chúng ta đã kết thúc rồi, anh muốn cùng Ngọc Loan bắt đầu cuộc sống mới.

Hà trang nghe xong như sét đánh bên tai, cô ta nhất thời tức giận bèn hất văng tô cháo mà Ngọc Loan vửa để ở đầu giường về phía Vũ Phong hét lên
- Anh nghĩ tôi cần anh lắm hay sao? Hai người cút đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa.
Cháo nóng văng vào người Vũ Phong, anh tức giận lôi Ngọc Loan ra về, mặc kệ Hà trang nổi cơn điên ra sao.

Bình luận Facebook

Bình luận Blogspot

0 nhận xét:

Các tin khác

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe