"Cám ơn anh vì thời gian đã qua…
Cám ơn vì… Anh không còn là anh của ngày xưa nữa…
Dù trái tim đang nhức nhối…
Ngày gặp lại em vẫn muốn được vui vẻ nói cười…
Bởi vì em vẫn là em đấy thôi.
Dù thời gian có trôi , hay giữa phố đông người…
Anh có thể nhận ra một người, là em không?…
Có nhớ một người vì anh mà phải khổ tâm……"
…Tìm về với ký ức, em không còn cô đơn.. dù rằng , giữa hai ta vẫn là khoảng cách..
Đi bên nhau mà chẳng thể đối mặt… Anh, em và cảnh vật… không gian quen thuộc … Anh đứng đấy… em đứng đây… im lặng.. giữa chúng ta vẫn là khoảng cách… Nhìn từng đôi tình nhân lướt qua với bao cử chỉ yêu thương ấm áp… Lặng lẽ với bao cảm xúc… em tìm lại anh…
Đã có những điều dường như.. em không muốn nhận.. anh khác đi nhiều lắm.. suy nghĩ không còn như ngày nào… Ngày anh nói suy nghĩ hai đứa mình giống nhau… Cách yêu thương, quan tâm hay suy nghĩ về cuộc sống.. Mong ước, một cuộc sống nhẹ nhàng.. không ưu phiền, thanh thản….
Em rất muốn nhìn vào mắt anh: ” Vì thời gian hay khoảng cách để mình xa nhau? ” .Hạnh phúc.? hay những điều anh cần có được, bằng cách này hay cách khác…Em đã muốn quên hết.. để chỉ biết có anh và em.. Nhưng sự thật sao thể quên?….
Lặng lẽ dựa vào vai anh.. nghe em trách móc.. Em giận, hận anh thật nhiều , nhưng vì sao vẫn ” phải ” yêu anh?… Ngửa mặt lên trời.. mặc mưa bụi lất phất rơi.. mình nắm tay nhau đi trong im lặng .. lòng bao cảm xúc… Em chợt nhận ra, mình đã mất anh rồi ?….
Rồi bỗng dưng mưa từ đâu… kéo về giăng kín (giữa những ngày nắng )…. để hai đứa run rẩy, ướt mèm vì chạy trốn.. Có cơn mưa nào như thế, để em phải nao lòng… Hình ảnh em và anh khi ấy sao có thể quên… Nhìn anh và em.. mưa như càng nặng hạt?…. tiếng nói cười trêu đùa, như chưa từng biết đến xa cách .. Lúc bấy giờ, bên em có anh rồi… mà sao em vẫn thấy nhớ anh?..
Cảm xúc vui buồn, giận hờn xáo trộn… Vì sao ưh? Vì trái tim em vẫn chưa thể tin…. rằng em có thể chạm vào anh là sự thật. Thời gian thì quá ngắn và trái tim em vẫn đang kìm nén đau thương… Dù em biết.. đôi mắt mình có lúc ánh lên, rạng rỡ.. là khi trong vòng tay anh.. anh có thấy không?.. và… em nhận ra.. nụ hôn ngày nào vẫn thật dịu dàng.. một điều, mà lâu nay chưa từng thay đổi… Dù rằng thời gian, khoảng cách, giận hờn khiến cho vị ngọt đôi môi trở nên ngắn ngủi….
Ở bên nhau, trái tim đang nhức nhối… Ngày gặp lại, em vẫn muốn được vui vẻ nói cười… Đã từ lâu rồi… em thì sắc sảo, anh thì vụng về trong lời nói. Bởi vì em vẫn là em đấy thôi. Dù thời gian có trôi , hay giữa phố đông người.. anh có thể nhận ra một người, là em không?…..Có nhớ một người vì anh mà phải khổ tâm……
…………………………………..
Mưa cũng đã thôi rơi….
Trên đường về, em không dám quay đầu nhìn lại.. em sợ sự cứng rắn của mình sẽ không thể vượt qua nổi .. Hụt hẫng ! Bởi tất cả chỉ như một giấc mơ thôi…
………………….
Đã không còn gì… những điều thuộc về một người, chỉ mình em giữ lại , sao thật khó khăn…
Anh có hiểu…” Tình yêu không thể vững bền, khi người ta không tìm được tiếng nói chung ” ..Dù là trong suy nghĩ . Anh khác hay em khác rồi? Em sợ câu nói đó là sự thật…
Đã có quá nhiều tổn thương.. nhưng em lại không muốn hình ảnh về người cứ dần tan biến mất… Em biết, Tình cảm rồi sẽ hao mòn… khi ta không còn nhận ra hình bóng thân quen… dù bây giờ vẫn chưa thể quên..
Khi giờ đây những gì anh nghĩ đến, đã không còn mang tên em………..
Trong anh có nhiều điều cần có được…. Trên con đường anh chọn sẽ luôn có một người ở bên…. người đó không phải là em..
…………………..
Chỉ sợ mưa về bất chợt.. em sẽ lại nhớ anh..









0 nhận xét: