”Dường như ai đi ngang cửa… Gió mùa đông bắc se lạnh…
Chút lá thu vàng đã rụng… Chiều nay cũng bỏ ta đi…
Nằm nghe xôn xao tiếng đời.
Mà ngỡ ai đó nói cười,
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy,
Giờ đây cũng bỏ ta đi…..
Làm sao về được mùa đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng.
Làm sao về được mùa đông?
Để nghe chuông chiều xa vắng…..
Thôi đành ru lòng mình vậy.
Vờ như mùa đông đã về….”
Co ro trong lớp chăn mỏng.. Tiếng nhạc khe khẽ bên tai… được cài đặt, cất lên mỗi sáng thức dậy… Đông… đã không còn là nỗi nhớ hay chờ mong… bởi ” Nỗi nhớ mùa đông…” đã về bên khung cửa…
Sáng nay gió đã không còn hiện hữu nữa, những chiếc lá cong queo trong giá lạnh.. khoảng khắc một buổi sáng mùa đông như ngưng đọng…
Cái lạnh mùa đông là lúc…..
- Là lúc mỗi sáng thức dậy, được đánh thức bởi tiếng tin nhắn của một người …
- Là lúc đi trong giá lạnh mà miệng vẫn mỉm cười vì nghĩ đến một người..
- Là lúc cơ thể run rẩy không phải vì lạnh mà vì hạnh phúc vì có một người ở bên…
- Là lúc một người lặng lẽ ôm một người thật chặt từ phía sau…
- Là lúc bàn tay một người, luồn vào những ngón tay một người đan chặt lại…
- Là lúc những cử chỉ yêu thương đến một người mà không phải bằng lời…
………………………………………………….
Cái lạnh mùa đông là lúc…
… nhớ đến một người…
………………………..
Chạm tay vào ô cửa kính đẻ thấy hơi nước còn đọng lại..
Vô thức , ngón tay kéo dài …. tạo nên những nét chữ mang ý nghĩa gì đấy…
….nmn…..









0 nhận xét: