Hân người ở Nam. Hải người ở Bắc .
Ngày ấy Cả hai tình cờ gặp nhau trong những dịp cty hai miền tổ chức giao lưu văn nghệ, các phong trào hoạt động từ thiện. Hải nhiệt tình xông xáo trong mọi việc, không ngại khó, hay pha trò với tất cả mọi người, Hân cần mẫn , chu đáo trong tác nữ công . Bắt đầu từ chuyến ra Bắc đầu tiên, run rủi thế nào, Hải và Hân luôn được chỉ định đi mua bổ sung vật liệu cho trương trình giao lưu. Tiện thể được Hải dẫn đi tham quan thành phố… Hân vui vẻ hòa đồng và đặc biệt cũng rất hài hước, Hải cảm thấy lòng phấn chấn khi bên Hân , nhất là mỗi khi Hân cười, dù trong tiếng cười ấy, ánh mắt Hân có điều gì đó không trọn vẹn…
Sau chuyến đi trở về, Hải thường xuyên hỏi thăm quan tâm Hân qua điện thoại . Có hôm khuya, Hải không ngủ được lên sân thượng gọi điện cho Hân, Hân dựa lưng bên ban công , cả hai cùng nhìn bầu trời trò chuyện… Cùng một bầu trời nhưng khoảng cách thật xa… Hải mơ màng…
- Bầu trời về đêm, mang một vẻ đẹp riêng của nó , không phải bóng đêm nào cũng là đáng sợ.
- Hân có nhìn thấy ngôi sao sáng nhất trên bầu trời kia không?
- uh, Hân có thấy…
- Như vậy là dù khoảng cách có xa thật, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng nhìn thấy một điểm chung. Điều đó có nghĩa là vẫn rất gần .
- Nếu không gần thì sao có thể nhìn thấy chung một thứ…_ Hân và Hải cùng cười hài lòng về câu trả lời ấy
Chuyến đi lần này lên Thái Nguyên , Hải nôn nao… vậy là Hải lại được gặp Hân. Đoàn của Hân từ Nam ra Bắc lại đúng đợt gió mùa về, Hải chu đáo mua găng tay cho mọi người. Lần này Hải lại được làm hướng dẫn viên cho Hân… Trước hôm lên Thái Nguyên, Hải hứa đưa Hân về làng gốm Bát Tràng, Hân muốn tự tay thử làm gốm một lần. Cái cảm giác tạo hình bằng chính đôi tay mình trên đất sét ướt thật khó tả… Làm gốm cũng giống như thử sự kiên nhẫn của bản thân. Đặc biệt, muốn giữ cho đất sét tạo thành một sản phẩm, cần phải được qua nhiều công đoạn, nhào nặn, khi tạo hình phải nâng đỡ bằng 2 tay, một tay thì không thể làm nên được… Hân liên tưởng giải thích đến tình yêu, đến gia đình . Tình yêu , hạnh phúc đều cần phải có sự nâng niu và vun đắp của cả hai… Hải chăm chú lắng nghe những suy nghĩ từ Hân. Ngắm nghía những sản phẩm của mình, Hân chọn một trong những chiếc lọ xinh xắn mà mình làm tặng Hải, món quà ấy giờ đây Hải vẫn giữ… Hân mải mê lang thang qua những gian hàng trong khu gốm, Hải tranh thủ chụp hình, rồi chợt cúi xuống chọn một thứ , nắm chặt trong tay rồi xòe ra bất ngờ trước mặt Hân, là một sợi chuyền có mặt bằng gốm khắc chữ H khéo léo. Hân cười thích thú khi đón nhận món quà từ tay Hải, loay hoay đeo vào cổ.. Hải đỡ lấy đeo giúp Hân…
Chuyến xe trên đường đi Thái nguyên, mọi người nói chuyện hát hò rôm rả, anh bạn thân trong chuyến đi của Hải biết chuyện của Hải nên cứ nhìn Hải vun vào :
- Ai có gì thì nói đi không ngày mai về lại tiếc nuối!
Hải gãi đầu vì câu nói của ông anh, còn Hân đỏ mặt nhìn ra cửa sổ xe lơ đãng…
Đêm giao lưu ở Thái nguyên trong lửa trại, trong cái lạnh miền Bắc tiếng hát của mọi người, ly rượu nồng càng thêm ấm áp… Hân lặng lẽ rút khỏi đám đông, đi bộ về phía con đường mờ sương… Đâu biết Hải vẫn dõi theo mình….
Ngước nhìn bầu trời về đêm… Đêm nay sương phủ, trời không sao, không trăng… Lạnh…. Hải khẽ cởi áo khoác lên vai Hân, Hân chợt thấy lòng mình ấm áp lạ thường… CẢ hai không nói gì, cùng nhìn về cuối con đường có ánh đèn mờ ảo trong sương… Hải lấy dũng khí ôm lấy Hân từ phía sau …
Hân đứng sững , chưa kịp phản ứng thì Hải mở lời
- Em đừng nói gì…Anh có điều muốn nói… Nhưng anh không muốn anh nói ra trong hơi men , vì muốn em tin rằng những gì anh nói là chân thành.
- Nếu em dành cho anh một góc nào đó trong trái tim…nếu em tin anh… hãy cho anh được là người quan tâm chăm sóc cho em…
- Anh sẽ đợi…
Hân không thể quay lại, vì Hân sợ giây phút ấy Hân sẽ không thể xa Hải được…
- Cho Hân thời gian…
Hân về Nam, xa cách. Hải ở lại… cùng nỗi nhớ mong….
Những tin nhắn, những cuộc gọi gắn kết hai khung trời như càng ngày gần hơn… Khi tình yêu trong Hải thăng hoa thì bỗng một thời gian…..
……………………………………. Hân không liên lạc…
Biết tin Hân lấy chồng…. Hải khóc… Đó là giọt nước mắt đầu tiên Hải dành cho một người yêu thương nhất. Những tháng ngày dằn vặt, những câu hỏi đặt ra trong đầu… Những câu trả lời của chính Hải đặt ra đều không phù hợp, không chính đáng…
Hải đã kiếm tìm nhưng không thể gặp… Dẫu gặp thì Hải có thể làm được gì đây khi Hân lựa chọn?…
Lao vào công việc như một gã điên sau những lần vã vật kiếm tìm trong ký ức, kiếm tìm một hình bóng….
Rồi một này , Hải nghe tin mà rụng rời chân tay…. Hân bị bệnh nan y… Căn bệnh mà ai nghe cũng khiếp sợ ấy. Hải gượng dậy, lao đi tìm Hân… Hình ảnh Hân cầm tay ” người ấy ” bươc vào nhà thờ trong tiếng nhạc thánh đường đã khiến tim Hải vỡ òa! Những hình dung ấy đều chưa từng xảy ra, đều không có thật….
Hải lao vào phòng bệnh như một kẻ vô thức. Không biết bao người thân của Hân hiện diện. Hân nằm đó… lặng lẽ… khuôn mặt bầu bĩnh ngày ấy giờ gầy gò xanh xao… đôi môi căng hồng luôn cười ngày ấy… giờ xạm xịt… Sợ uh? Không… vẫn là Hân đó thôi… Con người ta thật quá mong manh và nhỏ bé trước một kiếp người… Nước mắt Hải trực trào… Chạm tay lên khuôn mặt.. lên đôi mắt.. hàng lông mày… Điều mà Hải chỉ có thể nhìn ngắm từ xa… chỉ có thể mường tượng ra mỗi khi gọi điện thoại với Hân… Chưa thật sự một lần biết đến… Hải run rẩy… nâng bàn tay lạnh cóng của Hân. Hải bàng Hoàng khi trong lòng bàn tay Hân đang nắm giữ sợi dây chuyền mặt gốm có khắc chữ H khéo léo… Hải gục mặt giữ chặt tay Hân trong đôi tay mình… sửơi ấm lòng Hân lần cuối…..
…………………………..
Chuyến xe cuối cùng rời bến…..
Trái tim của Hải đã bao lần tan chảy rồi lại đóng băng vì Hân….. Những ký ức những bao lần gặp mặt , cứ trở về khiến trái tim Hải đau nhức…
………………………………
Mãi mãi Hai khung trời Nam _ Bắc









0 nhận xét: