Login
Nhãn:

Con số 0 tròn trĩnh

Minh nhận ra Cảm xúc của con người là thế. Người ta có thể yêu nhau tuyệt đối suốt quãng đường yêu , nhưng cũng có thể vì khoẳng khắc cuối mà nó tụt xuống âm vô cùng.

Khi đối diện với cái gọi là Tình yêu người ta sẽ biết mình còn lại gì hay không? Điều mà trước đây với Minh sao thật khó khăn…

Ngại ngùng hay lạnh lùng? Đối diện hay là lẩn tránh ? Chẳng là gì hết. Cuối cùng chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Nói sao đây.Khi khởi đầu là hạnh phúc….

Gối đầu lên cánh tay , thì thầm những điều chỉ đủ anh nghe thấy … Cảm xúc yêu thương hiện lên trong ánh mắt. Trung vẫn ngủ ngon lành…Khuôn mặt , từng đường nét… quá đỗi thân quen…Minh ước gì mỗi sáng thức dậy ,hình ảnh đầu tiên được thấy như lúc này ,T đang ở cạnh bên…bình yên trong vòng tay …Cúi xuống …nhẹ nhàng đặt lên môi T một nụ hôn ngọt ngào êm ái…

Mong muốn và khao khát. Cuộc sống đó vẫn theo về trong những giấc mơ…M vẫn thấy hình ảnh , mình nấu ăn… vòng tay ai ấm áp  từ phía sau… thì thầm vào tai nhưng lời yêu đương ngọt ngào  …Cùng chia sẻ mọi vui buồn . Kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước, rồi cả hai cùng cười vang….

Những khi bên nhau, M ngả đầu vào lòng Trung mơ màng… đòi T  kể chuyện. T vẫn thường hỏi M rằng em thích nghe chuyện j nào? Minh vẫn cười một mình vì câu hỏi đó. Những câu chuyện không đầu không cuối, không rõ đề tài, với M không quan trọng, bởi lý do thật đơn giản, muốn được nghe giọng nói của anh vậy thôi .

…”ngốc ạ….”


Thời gian trôi qua thật nhanh…

Hạnh phúc quá đôi khi mang lại cho người ta cái cảm giác  mong manh …. Người ta vẫn nói đến duyên nợ, đến định mệnh. M sợ một ngày, sẽ không còn được dựa vào lưng T như thế , không còn nghe những lời thì thầm… sợ không được cảm nhận hơi ấm từ anh nữa….

Hạnh phúc….

Là khi ở đây…nơi con tim nhận được những yêu thương..che chở… Vẫn biết thời gian còn dài, chẳng biết được ngày mai ra sao? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt T… nhìn  về quãng thời gian bên nhau…M thấy lòng ấm lại… Tin nhé Tình yêu vẫn thế, dù định mệnh có đổi thay?!

Định mệnh có thể làm ta tổn thương nhưng không thể là chính người ta yêu thương nhất!

…………Nhưng cuộc đời nào có ai hay…

Khi M gửi những dòng tinh nhắn:
- Có phải…. mình đang rời xa nhau không anh?…
- Anh không nghĩ rằng em nhạy cảm đến vậy .
Vẫn là những tin nhắn trấn an.Vẫn gặp nhau trong thời gian đó . Nhưng trái tim M đã nhận thấy sự khác lạ trong cách quan tâm , chăm sóc , cách nói ngập ngừng , những tin nhắn… Linh cảm ấy cứ lớn dần …Một cảm giác chơi vơi ngập lòng…

Và sự thật …Cái ngày ấy đã đến…

- Anh đừng nói gì hết!

Đứng trước Trung _ Minh như muốn hét lên.

- Tôi không muốn nghe những lời biện hộ.
- Những lời nói đó với tôi giờ chẳng còn ý nghĩa nữa. Thật ngu ngốc!
- Thật ngờ nghệch khi bỏ qua những nhận xét xung quanh. Cả từ những người ở bên anh.Chẳng phải đều có cơ sở sao?
- Tôi đã từng nói j anh nhớ không? Nếu là số phận, tôi sẽ chấp nhận. Dù cố gượng cười khi nghĩ đến, dù phải nói lời chia tay.
- Anh có biết vì sao không?Vì tôi luôn mong giữ hình ảnh của anh trong tôi mãi mãi.
- Nhưng bây giờ.
- Bây giờ anh có thể trở lại là chính anh, cái ngày mà tôi chưa từng biết đến.
- Hèn nhát, ích kỷ, dối trá, tham lam.
- Đừng nói với tôi rằng anh, dằn vặt , đau khổ để cố quên. Rõ ràng anh đã có điều anh lựa chọn. Sao còn cố tìm sự thương hại, cảm thông cho chính mình.Vậy có quá tham lam không?

-Yêu uh? Đó được gọi là ” tình yêu ” uh? Hay cách sử dụng họ như một trò chơi? Tình yêu thật sự của một người, đã do chính tay anh hủy hoại mất rồi.

Giọng M nghẹn lại…

Mỗi lời, mỗi câu T nói, âm thanh đó toát ra trên môi người M từng yêu thương nhất. Sau ánh mắt kia, giọng nói kia, là một con người như thế nào? Mím môi khẽ lắc đầu…quay bước…

M nhận ra người đàn ông như thế không phải là chỗ dựa cho cuộc đời mình. Dù Minh có gào thét, cũng chỉ giúp họ trút được gánh nặng mà thôi.

Tai Minh ù đi bởi những lời trống rỗng , lạnh lùng ấy….

Giá như… cứ lặng im…giá như đừng nói gì…giá như đừng gian dối, gian dối đến phút cuối cùng thì trái tim mềm yếu của Minh không phải nhức nhối đến mức vụn vỡ như vậy…

Mất mát…

Hôm nay. M đứng đây. Thản nhiên hơn bởi người ta chỉ có thể mềm yếu trước cảm xúc của chính mình. Nhưng thứ tạo nên từ những dối gian chỉ khiến người ta cười nhạt. Ký ức đã dần trôi xa… Nhưng không thể bắt nó không trở về…Dù rằng tình yêu không có lỗi , suốt cả con đường yêu, Minh đã sống chân thành. Nhưng M có lỗi là không đưa nó đến cuối con đường, con đường mà Hạnh Phúc chờ đợi.

Bình luận Facebook

Bình luận Blogspot

0 nhận xét:

Các tin khác

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe