Mai Thanh Hải - Hì hụi leo lên giàn, chuyển ngay vào bếp túi chanh tươi - ớt tươi và bó sả đã hơi khô nhưng vẫn còn thơm mùi đất liền thân thuộc, anh em mừng ra mặt, hớn hở: "Chiều nay sẽ được ăn 1 bữa cá luộc, đúng vị cá luộc!"...
Vào trong bếp, 2 nồi nhôm vẫn đang âm ấm, né trong góc bếp.
Mở vung: cả 2 nồi to đùng, ăm ắp tận miệng những cá là cá, ngang ngang mùi ớt bột - me hộp át vị tanh, để lùa với cơm, mỗi bữa qua ngày.
Hà, Chính trị viên ngượng nghịu: "Cứ buông câu là giật được cá và ngoài này, chỉ cá là sẵn. Ăn cá riết, cũng chẳng còn cảm giác ngon - lạ!" và phấn chấn: "Hôm nay có củ quả tươi, anh em sẽ luộc cá, ăn thật 1 bữa đúng là cá cho có mùi đất liền. Từ giờ đến gần Tết âm lịch, mới có tàu ra tiếp tế!"...
Tự dưng lại ước: Ai ra với nhà giàn, cố gánh gồng thêm ít rau củ quả tươi, tặng cho anh em sống cheo leo ngoài đầu sóng. Bộ đội mình cũng là con người, nên cần những thứ rất thật, chứ đồ điện tử - sách truyện - tạp chí, cũng quý nhưng chả ăn được, từ giờ đến tít Tết đâu đâu...
Ngoài nhà giàn, cũng trồng được rau này rau khác đấy, nhưng xin nhớ rằng: Mỗi ngọn rau đều được dùng tiết kiệm, tính toán mỗi người - mỗi bữa và màu xanh của rau, có nhiệm vụ chính là bộ đội ngắm cho mát mắt, các Đoàn lên thăm có thứ để... chụp ảnh, chứ bữa cơm thường, chỉ cá và đồ hộp - thức ăn khô...









0 nhận xét: