![]() |
| (Nhật Quang) - Đi dạo ở Sài Gòn, gặp chi bán bánh chuối ở đường Đồng Khởi. Chạy lại sau lưng chị, khều nhẹ, nói: "Có Công an kìa!". Chị hốt hoảng lụp chụp chuẩn bị chạy, quay lại thấy mình, chị nhăn mặt "Trời ơi! Hết hồn!. Mấy bữa ni bị Công an Dân phòng dí dữ quá, bữa ni ngồi lén đó, em làm chị hết hồn!". Hỏi thăm chị hổm rày buôn bán làm sao, chị nói,: "Bữa giờ bị Công an dí dữ quá!". Chị bảo: Ngày mốt về Quảng Ngãi rồi. Về để mua cho đứa con gái lớp 11, 1 chiếc xe đạp, để nó đi học. Chiếc xe đạp cũ hư lên hư xuống, đi học toàn bị trễ giờ, nên chị về mua cho nó xe mới. Chị có 5 đứa con, thằng con lớn đang học Đại học ở Đà Nẵng. 4 đứa còn lại, 2 cô con gái học lớp 10, 11, còn 2 cu cậu còn lại học lớp 7, lớp 8. Chị kể tiếp, đứa con gái học lớp 11 của chị ngoan lắm, mỗi sáng chị cho nó 7 - 8 ngàn để ăn sáng, hắn không ăn, hắn để dành tiền để mua tập, mua sách. Còn đứa lớp 10 thì ham chơi hơn, cho bao nhiêu xài bấy nhiêu. Chị nói kì này về quê, mua chiếc xe tốt tốt, chứ như lần trước, mua xe rẻ tiền, hắn hư lên hư xuống, nhất là gặp trời mưa ở miền Trung, hắn mưa dầm dề cả ngày, nhìn thấy con gái đạp xe cọc cạch đi học, chị thấy thương hắn quá!.. Câu chuyện vội vội vàng vàng, chị gánh hàng bánh của chị tất tả qua nhà sách Nguyễn Huệ để tranh thủ bán tiếp, kiếm thêm một ít tiền để về quê ... |









0 nhận xét: