Mai Thanh Hải - Vẫn câu chuyện về những đứa trẻ Hà Giang. Một anh lớn tuổi, cũng rất hay giúp đỡ trẻ em vùng cao, khi biết mình tập trung lo cho bọn lít nhít Lũng Cú (Đồng Văn, Hà Giang) đã buông 1 câu rất xanh rờn, làm mình buồn hẳn: "Chỗ ấy có nhiều đoàn khách đến thăm cột cờ, cho suốt!".
Tất nhiên anh ấy nói, thì mình phải nghe và cũng gật đầu cho phải phép, chứ thực ra thì mình không phục.
Bọn trẻ con biên cương, ở đâu mà chẳng khổ. Càng khổ hơn khi sống cuộc sống vất vả thực là thế đấy, nhưng vẫn phải gồng mình lên, để "làm hàng" trước những khách khứa, du lịch để "góp phần quảng bá cho bản sắc quê hương" và khách đi rồi, các anh ấy rời nhà mình, trường mình rồi, mình lại mướt mải về nhà, ăn mèn mén, uống nước suối, thập thõm ngủ, cho đến ngày mai lại... làm hàng trước khách khứa, du lịch.
Hôm qua, mình xong việc lo cho bọn lít nhít ở Lũng Cú, bắt buộc phải chạy sang thị trấn Đồng Văn để đổ xăng, ăn được bữa cơm và lại xuôi về xuôi. Qua Phố Cáo (Đồng Văn), lại không thể không dừng để vét đến viên kẹo cuối cùng, cho những đứa lít nhít đang vơ vẩn nhìn xe cộ người xuôi chạy vụt qua.
Ống kính máy chụp hình của mình bấm nhiều, nhưng khi đứng nói chuyện với con gái 13 tuổi, đang học lớp 8, thập thõm cõng em chạy tới nhận kẹo và thật thà kể: "Hết năm nay, phải nghỉ học thôi", khuôn hình chụp của mình cứ nhòe đi xót xa.
Thân phận đứa trẻ con, khó có thể mang ra đo đếm đứa nào khổ hơn đứa nào, vùng này vất vả hơn vùng khác.
Nhưng chắc chắn, những đứa trẻ tuổi đang lớn, khát học đến cùng cực, tương lai đang mở sẵn trước mắt, nhưng phải bỏ học để ở nhà lấy chồng, sinh con, thành lao động chính, như những cô con gái mình gặp trong những chuyến đi lên Hà Giang này, làm mình tiếc và xót xa hơn, rất nhiều và rất lâu.
Và con gái 13 tuổi, đang học lớp 8 ở Phố Cáo, sắp phải nghỉ học đây:
Tất nhiên anh ấy nói, thì mình phải nghe và cũng gật đầu cho phải phép, chứ thực ra thì mình không phục.
Bọn trẻ con biên cương, ở đâu mà chẳng khổ. Càng khổ hơn khi sống cuộc sống vất vả thực là thế đấy, nhưng vẫn phải gồng mình lên, để "làm hàng" trước những khách khứa, du lịch để "góp phần quảng bá cho bản sắc quê hương" và khách đi rồi, các anh ấy rời nhà mình, trường mình rồi, mình lại mướt mải về nhà, ăn mèn mén, uống nước suối, thập thõm ngủ, cho đến ngày mai lại... làm hàng trước khách khứa, du lịch.
Hôm qua, mình xong việc lo cho bọn lít nhít ở Lũng Cú, bắt buộc phải chạy sang thị trấn Đồng Văn để đổ xăng, ăn được bữa cơm và lại xuôi về xuôi. Qua Phố Cáo (Đồng Văn), lại không thể không dừng để vét đến viên kẹo cuối cùng, cho những đứa lít nhít đang vơ vẩn nhìn xe cộ người xuôi chạy vụt qua.
Ống kính máy chụp hình của mình bấm nhiều, nhưng khi đứng nói chuyện với con gái 13 tuổi, đang học lớp 8, thập thõm cõng em chạy tới nhận kẹo và thật thà kể: "Hết năm nay, phải nghỉ học thôi", khuôn hình chụp của mình cứ nhòe đi xót xa.
Thân phận đứa trẻ con, khó có thể mang ra đo đếm đứa nào khổ hơn đứa nào, vùng này vất vả hơn vùng khác.
Nhưng chắc chắn, những đứa trẻ tuổi đang lớn, khát học đến cùng cực, tương lai đang mở sẵn trước mắt, nhưng phải bỏ học để ở nhà lấy chồng, sinh con, thành lao động chính, như những cô con gái mình gặp trong những chuyến đi lên Hà Giang này, làm mình tiếc và xót xa hơn, rất nhiều và rất lâu.
Và con gái 13 tuổi, đang học lớp 8 ở Phố Cáo, sắp phải nghỉ học đây:








0 nhận xét: