| Tối qua, sau 4 ngày đêm lăn lóc nơi núi cao, dình luôn 1 đêm phải ngủ đêm trên xe ôtô ở Trường Mầm Non Sàng A Sáo do lở núi, vùi đường, mình mới từ vùng biên giới núi cao Y Tý (Bát Xát, Lào Cai) và về tới TP. Lào Cai. Kịp uống 1 cốc nước trà đặc, ăn 2 bát cơm bụi và lại phi lên tàu 21h về Hà Nội. Tàu chậm, tới ga lúc 5h30 sáng, vào nhà chỉ kịp thay quần áo, tắm 1 phát và kéo đồ ra đường, gọi taxi ra sân bay, kịp bay vào Sài Gòn chuyến 8h15. Hiện giờ đang ngồi nghỉ ở Tân Sơn Nhất, lát về KS để đầu giờ chiều bắt đầu chuỗi làm việc lu bu trong miền Nam cuối năm. Tranh thủ post tấm hình những chíp hôi Pa Cheo, Bát Xát, Lào Cai lần đầu tiên được biết bánh mỳ và sữa, do "Gánh hàng xén lên Pa Cheo" của "Cơm có thịt", vượt gió rét, đường xa mang đến. Nhìn bọn trẻ con run cầm cập vì đói, vì rét đến 3-4 độ C, chợt cười sung sướng - hớn hở và líu ríu nói cười, má hồng rực phinh phính, khi được ăn giữa giờ học (mình gọi là... "giữa ca"), món bánh mỳ. Tụi mình vui và quên hết mọi mệt nhọc, sau chặng đường đi bộ trơn tuột, ngã oành oạch từ trên đường đất (đi được xe máy), xuống với lớp học lưng chừng núi của chúng. Lu bu công việc và mệt quá, sẽ cố gắng đêm nay thức viết, kể lại chuyến đi, nhìn bọn trẻ miền núi đói rét, ai cũng rớm nước mắt, rưng rưng... |
0 nhận xét: