Thu Hồng - Trong các bậc đàn anh đàn chị đi trước: Kim Hạnh, Lê Văn Nuôi, Lê Hoàng, Thế Thanh… mình quý ông Khế nhất. Không phải vì nghề, mà vì tính cách ông.
Lâu nay, thiên hạ hay đàm tiếu về chuyện, ông có quá nhiều mối quan hệ với các quan chức, toàn chóp bu. Suy diễn theo lối nghĩ thông thường, hẳn con người này đi lên bằng… đầu gối.
Cũng là bởi, rất ít người chứng kiến, ông ăn nói ngang tàng thẳng thắn, "hổng sợ bố con thằng nào", với những người quyền lực nhất nước.
Mà mình cũng không biết có Phóng viên nào, thích làm việc dưới quyền một Tổng Biên tập, quanh năm ngày tháng ru rú trong phòng, không chơi với ai?.
Ông, mê tờ báo, mê làm việc, hiếm gặp nguời như thế trong đời.
Nói xin lỗi, tưởng tượng có bắt ông đi cọ toilet. Cái hố xí ông dọn cũng vào hàng sạch nhất.
Chống tiêu cực, tham nhũng dưới quyền ông, Phóng viên có thể yên tâm "đâm ai đâm lút cán dao", ông sẽ chịu cho mọi trách nhiệm, nếu có sơ sót.
Mình từng đi theo ông trong một lần chịu trách nhiệm như thế, ông bênh vực bảo vệ lính chằm chặp.
Ngày ông còn nắm tờ báo. Cái cách Thanh niên, những khi bị buộc phải đính chính hay xin lỗi, mình học đến giờ chưa được.
Đính chính quá bằng... đổ thêm xăng vào lửa, và xin lỗi theo kiểu... còn lâu mới có lỗi, để mà xin.Sáng nay, lũ nhóc lào xào kể chuyện tai nạn mà Phóng viên Hoàng Khương Tuổi trẻ đang dính phải.
Đại để, Hoàng Khương đưa tiền cho một người, để gài Công an vào bẫy nhận hối lộ, làm đề tài đăng báo.
Mục đích thì tử tế, lôi bọn nhận hối lộ ra ánh sáng Cách làm (liều), đúng có thiếu hiểu biết thật.
Tự dưng, nhớ ông Khế quá!...
---------------------------------------------
* Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả TH.
* Tít bài do MTH đặt lại










0 nhận xét: