Login
Nhãn:

TRẦN ĐĂNG TUẤN: "RỜI CHẬU CẢNH, CÂY RA NGOÀI ĐẤT BÃI"

Hôm nay, chạy từ sáng sớm lên Sơn La trong tình trạng biêng biêng, cũng chỉ vì dư âm của cuộc ngồi rượu - chuyện đêm qua, tại nhà bác Trần Đăng Tuấn. Chả là bác Huy Đức từ Sài Gòn ra, tối hôm trước, tụi mình đã lang thang, dặt dẹo cả đêm Hà Nội (thậm chí ngồi thu lu, ngoan hiền uống bia, xách từ trên xe xuống, dưới hiên Nhà hát Lớn, cũng bị Công an Phường đuổi như... đuổi tà). Hôm sau sấp ngửa tới cơ quan mới làm việc, chưa hết buổi chiều, bác Phạm Ngọc Tiến đã thông báo "Tối nay, anh Trần Đăng Tuấn kéo Huy Đức, Đào Tuấn, Mai Thanh Hải tới nhà ăn cơm, nhậu nhẹt và tất nhiên là uống rượu". Hẹn là 19 giờ tối đấy, nhưng mình về nhà, mệt quá nên lăn quay ra ngủ 1 phát. Mọi người gọi mấy lần, mới tỉnh dậy và sấp ngửa sang nhà bác Tuấn bên Hoàng Đạo Thúy. Đến nơi, mọi người đã bắt đầu cuộc nhậu. Mình bị bác Phạm Ngọc Tiến uýnh cho mấy phát rượu, can tội đến muộn. Hình như cùng hệ... đầu trọc, rất yêu thương và chia sẻ với nhau. Ngồi đến thời điểm sang ngày mới quá lâu, tụi mình phải chuồn về sớm, vì hôm sau (tức là hôm nay 15/11/2011), ai cũng có việc phải đi xa, dù bác Tuấn cứ kéo lại, bắt uống... đến sáng. Rất nhiều chuyện tụi mình được biết thêm, khi bác Tuấn rời bỏ chính trường, đi làm doanh nghiệp thoải mái - hào sảng theo nghĩa đích thực. Thế nhưng có mấy chuyện, mình phải ghi lại kẻo quên mất, là trong cuộc rượu, có rất nhiều cú điện thoại gọi đến, trao đổi về vụ "cơm có thịt" trên Trường Nội trú của bọn trẻ con Suối Giàng (Văn Chấn, Yên Bái) và mô hình này, hình như sẽ được nhân rộng, thậm chí làm... hoành tráng hơn. Có lẽ, thời gian tới, mình sẽ nghe sự rủ rê của bác Tuấn, lang thang lượt phượt nhiều hơn, cho bọn trẻ con, đang đói cơm - thiếu áo ở những miền xa hun hút; chuyện khác cũng rất thú vị, đó là khi bài thơ "Có một ngày" của bác Tuấn (viết ngay trong đêm 3/11/2010, khi nhận Quyết định được thôi chức Phó Tổng Giám đốc VTV, theo đề nghị cá nhân) được công bố, trong đó có câu "Tết này có ai cho rượu ngoại? Càng thấu tình men lá rượu ngô trong", thì rất nhiều người đến thăm và tất nhiên... biếu toàn rượu ngoại, rất ngon. Đặc biệt hơn, từ lúc ý mới có những người, chả bao giờ le ve quanh bác Tuấn, bây giờ mới tìm đến, chơi thân... Câu chuyện "Rời chậu cảnh cây ra ngoài đất bãi. Đất cằn hơn và bãi rộng hơn" của bác Tuấn, hình như áp được vào hoàn cảnh của mấy anh em mình (trừ bác Phạm Ngọc Tiến), cũng rời bỏ nơi cây cảnh phân gio - thuốc sâu, ra với thiên nhiên bờ bãi... Có mấy tấm hình, mình tỷ mẩn ghi lại cuộc rượu, up lên kẻo quên mất, thì khổ!. Mình đang ở Quỳnh Nhai (Sơn La), lại say liêng biêng vì rượu ngô đồng bào và khí lạnh sương mây vùng cao...

Rượu nghiêng, nhưng người vẫn thẳng

Bác Phạm Ngọc Tiến (đầu tiên, từ phải qua) co chân rất hào sảng, khiến mọi người trong bàn nhậu... phục lăn

Bác Tuấn làm gì bác Phạm Ngọc Tiến thế?.
Ôsin Huy Đức bay ra từ Sài Gòn
Đào Tuấn, là học trò của bác Trần Đăng Tuấn, bên Học viện Báo chí Tuyên truyền

Đào Tuấn (đầu tiên, từ trái qua) và bác Phạm Ngọc Tiến đang... múa hay khoe tay đấy?

Bình luận Facebook

Bình luận Blogspot

0 nhận xét:

Các tin khác

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe